THAY LỜI CẢM ƠN.... @ Hôm qua,
NGÀY CỦA TUI! NH rất vui nhận được nhiều tin nhắn, điện thoại và những tình
thân ấm áp của ACE trong gia đình FB ...
NH mến chúc cả nhà luôn dồi dào SỨC KHỎE, AN VUI & HẠNH PHÚC tròn đầy trong
cuộc sống!
Cảm nhận - Gửi bởi: Đỗ Kim Toàn - 23/01/2013 | 02:01
"Phía sau tình buồn,
là gì hở anh?
Là hai chiếc lá,
rơi vào thinh lặng,
và khoảng cách
giữa hai miền...xa thẳm,
mỗi chiều buông....
(Phía sau tình buồn-PNH)
Thỉnh thoảng mới vào trang thơ Phạn Ngọc Hải. Lần nào cũng ngỡ ngàng.
Xin được cô giáo dạy Toán làm Thơ thứ lỗi vì một thống kê có tính số học như
thế này :
Đó là tên các bài thơ và ngày tháng năm mỗi bài được tác giả viết ra.
Làm thơ không giống như các công việc khác. Thậm chí cũng sử dụng ngôn ngữ
nhưng không giống viết truyện và viết kịch. Thơ chính là nghệ thuật kỳ diệu bậc
nhất của trí tưởng tượng.
Thơ cần có cảm xúc. Chỉ khi cảm xúc đạt đến độ chín thì thơ mới xuất hiện.
Nhà thơ Xuân Diệu với hai tập "Thơ thơ" và "Gửi hương cho
gió" đã đĩnh đạc đi vào thi đàn của những nhà thơ mới những năm đầu thế kỷ
20 với một ví thế của mình. Với "Ngọn quốc kỳ " và "Hội nghị non
sông" nhà thơ đã cầm tấm thị thực bước vào vương quốc thơ ca cách mạng. Cả
một đời làm thơ Xuân Diệu đã góp cho nền thơ ca nước nhà đến 15 tập thơ và gần
500 bài thơ ( có rất nhiều bài còn chưa công bố). Nhưng. Người đọc nhớ đến Xuân
Diệu là nhớ đến nhà thơ tình hay nhất của phong trào thơ mới 30-45 thế kỷ trước.
Phần làm nên một ông hoàng thơ tình Xuân Diệu chính là thi hứng, là xúc cảm thơ
ca.
Cảm xúc đã tạo ra "Quê hương" của Giang Nam, "Núi
đôi" của Vũ Cao, "Màu tím hoa sim" của Hữu Loan, "Bên kia
Sông Đuống" của Hoàng Cầm…. Đó là những bài thơ để đời, đó là khi cảm xúc
đã thăng hoa!
Lạm bàn một chút để thấy cảm xúc cần đến mấy cho thơ ra đời và càng cần
để có những bài thơ hay. Thật ngạc nhiên. Phan Ngọc Hải thật sự có một thi hứng
dồi dào. Nếu thi hứng không dồi dào thì làm sao có thể viết nhanh và nhiều đến
thế? Như một cô gà dễ thương và những quả trứng hồng, ngày ngày NH đem đến cho
đời biết mấy niềm vui... Nhưng, nếu chỉ có thế thì, mỗi bài thơ của Ngọc Hải đều có nhãn tự. Những
con mắt chữ long lanh làm xốn xang lòng người đọc.
Tôi vẫn nhớ
Ngàn đời vẫn nhớ,
Những ngày vui
ngắn ngủi qua mau,
Giờ ngoảnh lại-
Một trang Tình Lỡ
Tôi ngậm ngùi-
Khâu góc tim đau !!!
(Nhớ)
Người ta cảm thấy rờn rợn bởi màu trắng lạnh lẽo trong bài thơ
"Trắng" - Tiêu đề bài chỉ có một chữ "trắng" thế mà tất cả
câu chữ đều trắng toát . Từ "môi cười màu trắng" đến"Tình chưa
thắm - bạc vôi ... tang trắng" .Thậm chí những câu thơ chẳng có một chữ
trắng nào nhưng sắc trắng vẫn cứ hiện hiện :
"Nghe rợn người ... lời nói yêu thương "
Lời nói yêu thương mà như thế thì chỉ là lời nói của hồn ma ở nghĩa địa!
Và ngay cách kết thúc bài bằng một cái dấu chấm hết ( . / . ) đầy đoạn tuyệt
cũng nhuốm màu trăng trắng. Nhưng đằng sau sự hờn dỗi bất thường ấy lại là một
tấm lòng nồng nàn thương yêu. Đây, người ra đi mà buồn thế này ư?
Người ra đi !
Mùa không nắng đổ
Trời tháng giêng
Mây trắng lưa thưa
(Người ra đi)
Những câu thơ đầy màu sắc. Những màu lạnh làm không gian như loãng ra!
Con người bỗng trở nên bé nhỏ và cô đơn. Một từ "lưa thưa" hay đến
mức không thể thay bất cứ một từ nào khác . Đã thế, làm sao lại đến nỗi này:
Phút khinh suất-
Cả đời ... day dứt
Tình trắng tay!
Suốt kiếp ... ngậm ngùi
(Chủ nhật ... Mưa)
Và đây nữa, "mùa ấm" mà lạnh buốt vẫn ùa vào :
Mười ngón tay
đan kín nỗi buồn
Hồn ta-
Biển tím giữa hoàng hôn
(Mùa ấm)
Thật may! Đó không phải là tất cả. Đây mới là Phan Ngọc Hải :
Sáng nay
Hái sợi tơ trời mỏng,
Nghe xuân ẩn hiện ở đâu đây ?
(Mùa ấm)
Những hình tượng thơ thật đắt. "Mùa ấm", một bài thơ với bao
nhiêu con mắt chữ long lanh. Khác nào những ngôi sao giữa bầu trời.Lại nữa, đến
nỗi buồn cũng biến thành một cánh diều:
Tôi thả buồn theo gió,
Bay về miền xa xôi
(Thả buồn)
Giờ thả buồn theo gió,
Tôi về miền không anh
Tìm vui bên cây cỏ
Dỗ câu thơ an lành!
(Thả buồn)
Có những vần thơ hay như những câu thơ tình của thế kỷ trước:
Ôm mộng cũ
Ngủ trên đồi...Yêu, Nhớ!
Cùng trăng sao,
nhã nhạc với cỏ cây
Thà trọn kiếp
đau chuyện tình ... dang dở
Thắp trầm hương ...
Xa lánh ... chuyện ... bèo mây !!!
(Thương tôi)
Những bài thơ hay mà bài nào cũng long lanh ánh mắt diệu huyền khiến cho
có CM thấy hay quá khuyên Ngọc Hải gửi đăng báo để cho nhiều người được đọc, mà
quên đi bây giờ người đọc không chỉ tìm đến thơ từ báo viết, mà có khi, lại
nhiều hơn, tìm đến thơ trên báo mạng .Họ đọc. Yên lặng ... xúc cảm cùng với
những cảm xúc của nhà thơ ! Không thể không nói đến điều này. Hình như Ngọc Hải
không có sự chuẩn bị cho việc làm thơ. Cái cô thi sĩ "Làm hết mình/ Chơi
hết mình" (Tự họa) cầm bút là viết liến thoắng bởi không nhanh, thi hứng
bay đi mất là cụt hứng! Cho nên, những cấu trúc của các bài thơ không do bất cứ
một thể loại nào trói buộc mà do cảm xúc cụ thể bất chợt tạo nên.
Bài thơ "Thả buồn" được tạo thành bởi những câu thơ 5 chữ. Cảm
xúc liên tiếp tạo ra những câu thơ 5 chữ. Một nỗi buồn đang bay lơ lửng về miền
không anh bỗng nhiên đứt đoạn thế là câu thơ thành ra thế này :
Tôi thả buồn ...Buồn ơi !!!
(Thả buồn)
Nếu cứ cố tình cắt mạch câu thơ xem, thi tứ sẽ không phải là "Thả
buồn" nữa.Đa số các câu thơ trong các bài thơ đều không theo một qui tắc
định sẵn. Có những câu thơ bị cắt ra như thế này nhưng hương vị ca dao thật đậm
đà:
Nỗi buồn rụng xuống hồn tôi
Anh giang tay đón
Chia đôi
mỗi người
Phần tôi-
trái ngọt, hương tươi
Bao nhiêu chát đắng
nỗi đời ...anh mang !
( Chia đôi)
Hoặc phảng phất thơ Đường luật trong những câu thơ 7 chữ bị chia 5 xẻ 7:
Mười ngón tay
đan kín nỗi buồn
Hồn ta –
Biển tím giữa hoàng hôn
Cõi tình đã khép từ đông buốt
Sao máu trong tim ...
vẫn loạn cuồng ?
( Mùa ấm)
Ngày xưa, khi Nguyễn Vĩ viết bài "Sương rơi":
Sương rơi
Nặng trĩu
Trên cành
Dương liễu ...
Nhưng hơi
Gió bấc
Lạnh lùng
Hưu hắt
Thấm vào
Em ơi...
Rồi sau này, khi Chế Lan Viên viết bài thơ "Tổ quốc bao giờ đẹp thế
này chăng":
Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm
Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?
Chưa đâu!
Và ngay cả trong những ngày đẹp nhất
Khi Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc
Nguyễn Du viết kiều khi đất nước hóa thành văn
Khi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào Cửa Bắc
Hưng Đạo diệt quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng....
Ắt hẳn chẳng ai chuẩn bị cho mình cái gì cả. Xúc cảm đã tạo ra ’Sương
rơi" của Nguyễn Vĩ với những câu thơ 2 chữ và "Tổ quốc bao giờ đẹp
thế này chăng" của Chế Lan Viên với những câu thơ vô số chữ! Đó chính là
Thơ, là tiếng nói của trái tim, là nghệ thuật kỳ diệu bậc nhất của trí tưởng
tượng,
Rồi… Cát bụi sẽ trở về cùng Cát bụi!
Nếu chút nhục thể được làm điều gì đó… thì cũng nên. Tuy nhiên, tôi không ôm mộng
tưởng cao xa. Nguyện vọng duy nhất: Ngày mình ra đi, tránh bớt nỗi đau cho người
thân … ở lại.
* Tôi không sao quên – ngày Má tôi, rồi Ba tôi và Em trai
tôi … qua đời. Chiếc “quan tài” còn quàng đó, người đến viếng thăm: tiếng khóc
nỉ non, ai oán… Rồi từng giờ khắc trôi qua, đến khi quan tài chuyển ra huyệt mộ…
Đau đớn quá! Mặc dù thương người đi, tôi cắn răng cố ghìm nước mắt, nhưng nỗi
đau xé lòng… chảy ngược vào trong. Điều ấy, trở thành nỗi ám ảnh mãi trong tôi!
Thôi thì, Chết là hết!
- Người ra đi thanh thản, cũng mong người ở lại… đừng mang vác nặng nỗi đau.
- Nguyện vọng nhỏ nhoi đã thực hiện, tôi yên lòng lao vào công việc đời thường:
vốn là niềm say mê của tôi!
* Mến chúc mọi người ngày cuối tuần AN LẠC!
PHAN NGỌC HẢI
Mai xuôi tay giả từ cõi tạm
Hết kiếp Người, trọn cuộc rong chơi!
Xin thanh thản làm vầng Mây ấm…
Biển trả đời...
Cay đắng
BUỒN... VUI!!!
Vì lu bu không thời gian trả lời nên tôi đã khóa
phần CM của trang ĐÁ BIỂN_Blogtiengviet.net. Vào những ngày cuối của năm 2011, tôi
nhận được nhiều tin nhắn CHÚC MỪNG NĂM MỚI, trong đó có tin nhắn của Giáo sư
Nguyễn Lân Dũng.
Như nhiều bloger khác, tôi gửi mail cảm ơn và có
lời mời Thầy ghé «ngôi nhà riêng» của tôi : www.phanngochai.vanthoviet.com. Sỡ dĩ tôi không gọi GS, mà gọi là Thầy -vì
Thầy ở tầm là «thầy» của tôi. Sau đó tôi nhận mail của thầy. Thầy chia sẻ trang
viết, động viên tôi đừng bỏ trang Blogtiengviet và hỏi số Mobile của tôi.
Mặc dù chưa lần tiếp xúc, nhưng tôi rất kính quí thầy, bởi từ khi thầy tham
gia blog TV (thầy đã đến từng nhà bấm kết nghĩa – điều này rất khó thấy ở những
bloger có chút tên tuổi). Qua nhiều phương tiện truyền thông, tôi được biết về
thầy như Lam Ca viết: “… gia đình giáo sư là một gia đình trí thức mang tính
truyền thống qua nhiều thế hệ và cha của ông – nhà giáo nhân dân Nguyễn Lân là
một tấm gương lớn về đạo đức nhân cách trong việc nuôi dạy con cháu nên người.
Đó là sự mặc nhiên đã đóng góp rất lớn cho xã hội….”.(LC)
Hằng đêm không bao giờ ngủ trước 3 giờ sáng. Sau
phần công việc của mình, tôi thường lang thang trên các mạng để đọc, thưởng
thức hoa thơm cỏ lạ khắp nơi … đương nhiên tôi không bỏ qua xóm Lá (tên gọi
thân thiết của BlogTV). Tôi đến từng nhà, trong đó có “nhà” của GS NLD…Song,
mãi đến ngày 30-12-201, lần đầu tiên tôi sang thăm và ghi cảm nhận cùng gửi tấm
thiệp Xuân ở blog của Thầy. Không phải tôi tự ti hay sống không hòa đồng, nhưng
tôi rất ngại câu "Thấy sang bắt quàng làm họ" hoặc “cố chen chân vào
ngõ hẹp …” mà tôi đã gặp của một bloger từng CM qua nhiều nhà trong xóm Lá.
Trong email gửi cho tôi, thầy bảo: “…sẽ mong hội
ngộ ở Sài Gòn”, tôi nghĩ – thầy nói để “động viên” thôi, chứ với khối công việc
của thầy – vừa nghe đã ngộp!
@ 14 giờ 30 ngày 09 -01 – 2012
Tôi đang xem một bài báo Xuân thì ĐT reo, bên kia đầu dây Thầy bảo – trưa
mai Thầy có mặt ở Sài Gòn, thầy muốn gặp tôi…!
Nghe xong, tôi hơi “hoảng” vì bất ngờ, nên cũng chỉ dám trả lời nước đôi
“Dạ, thầy vào SG em mừng lắm, nhưng em bận… đi dạy, chưa dám hứa ạ!”.
Anh Lê Văn và Quỳnh Trâm - hai blogger khá thân - động viên tôi: nên đến
gặp thầy, người rất đáng kính, được gặp thầy cũng là cơ hội để học hỏi. Cùng
lúc đó, tôi được đọc một hai bài viết, có liên quan đến thầy trên vài trang
blog TV, nên tôi quyết định hẹn gặp thầy. Thầy mời bữa cơm chiều, nhưng kẹt ca
dạy, Tôi thưa với thầy “Dạ, em sẽ đến chào thầy sau 7 giờ tối ạ!”. Đến bây giờ
ngồi gõ những dòng này, tôi chợt nghĩ – nếu như không đến gặp thầy vừa rồi,
thật là một sai lầm lớn của tôi.
Dạy xong ca, đã 7 giờ. Tôi chạy ngay xuống nhà
khách Bộ Công An, số 252 đường Nguyễn Trãi, Quận I. Vì kẹt xe nên mới đến Nam Kì
Khởi Nghĩa, thầy đã gọi điện. Tôi vừa gửi xe, thầy đã xuống tới. Trong cái bắt tay đầu tiên nóng ấm, tôi
đã nhận thấy ở thầy sự gần gũi của người anh, người bạn lớn!
Thầy mời tôi ra một quán cà phê gần đó.
Ngoài xã hội, thầy là một GSTS, là NGND, là Ủy
viên UB MTTQVN - Được biết thầy vào SG, sáng mai bắt đầu phiên họp MTTQ đến
trưa 13- 01 trở về HN – nhưng với tôi, một bloger bình thường (dù có nối thêm
mấy cái đầu nữa, cũng chưa đủ tầm để nói chuyện với một vị GS...) nhưng thầy
đối xử với tôi như một người anh lớn đầy hiểu biết, sẵn lòng chia sẻ.
Thầy tặng tôi một quyển sổ và quyển sách VINH QUANG NGHỀ THẦY - nói về cuộc
đời người cha của Thầy - NGND Nguyễn Lân! Điều làm tôi xúc động, thầy rút cây
bút từ túi áo, ghi dòng chữ rắn rỏi: “Thay mặt gia đình Nguyễn Lân, thân mến
tặng Ngọc Hải”. Khi thầy giới thiệu vài trang blog cần đọc, tôi rút cây bút đỏ
và quyển tập ghi vội, thầy cười và nói vui: “Viết văn mà dùng cây bút thế này…”,
rồi thầy tặng tôi cây bút đang dùng, mang tên trường Texas A&M
(soilcrop.tamu.edu). Tôi không nhận, vì với tôi hai cây bút: xanh, đỏ là chuyên
dụng, nhưng thầy bảo “cất để làm kỉ niệm”.
Với giọng ôn hòa, thầy kể chuyện gia đình, phân
tích chuyện xã hội, thầy nói về cách sống và ứng xử…, tôi nghĩ- nếu dự buổi
thuyết trình chuyên đề, cũng không cặn kẽ đến thế! Với chiếc Ipad, thầy trao
đổi với tôi chuyện viết lách, thầy nhắc và nhận xét bài viết của từng bloger,
tôi thấy thầy rất quan tâm đến xóm Lá, điều đó khiến tôi càng nể phục. Tôi hỏi
“Thầy lấy thời gian đâu để vừa làm công việc chuyên môn, vừa là một bloger…”?!
Tôi hiểu - Thầy không phải người viết văn chuyên nghiệp, thầy làm công tác
nghiên cứu nhưng lại "thích viết". Cách viết của thầy rất giản dị,
chính cách viết giản dị, không viết theo tầm "Giáo sư", nên rất gần
gũi, ai đọc cũng hiểu - đó là sự hài hòa... đâu phải ai làm cũng được.
Trong câu chuyện trao đổi, đặc biệt thầy nhắc nhiều đến anh Trịnh Tuyên.
Thầy khen truyện của anh, thầy kể và phân tích vài truyện rất hấp dẫn. Trong
lúc nói về truyện của anh Trịnh Tuyên, nhìn đôi mắt thầy, có cái gì đó như nỗi
ám ảnh khôn nguôi!
Trong suốt cuộc trò chuyện, thỉnh thoảng tôi ngại thầy mệt, vì tôi biết tối
nay thầy còn viết một báo cáo chi tiết, để sáng mai vào cuộc họp…, Thầy thì băn
khoăn, sợ tôi đói vì đi dạy từ chiều…
Suốt hơn hai giờ ngồi đàm đạo, trước mắt tôi – một GS Nguyễn Lân Dũng là
người rất Chân tình, giản dị và thân thiện khiến người tiếp xúc dễ gần. Chân
tình giản dị mà lịch lãm chứ không phải xuề xòa.
Thầy bắt tay chào tạm biệt, tôi chưa kịp có câu chúc, bất chợt thầy bảo:
“Với Ngọc Hải, cái gì cũng được. Duy một điều chưa được…”. Tôi giật mình, không
hiểu trong quá trình tiếp xúc, tôi có lỡ làm điều chi, khiến Thầy buồn lòng?
Tôi thật thà : “Thưa Thầy,Thầy cứ nói, em sẽ ghi nhận và sữa chữa ạ!”. “ NH nên
xem lại, đừng để cuộc sống chông chênh…”. “Ạ! Dạ, thì ra… câu này, thầy đã nhắc
em hai lần rồi !”. Tôi bật cười và chào thầy.
Trời đêm dìu dịu. Phố xá đông đúc, tôi hòa vào
dòng người với niềm vui lan tỏa cuối năm. Niềm vui được hội ngộ một vị Giáo sư,
một Nhà Giáo Nhân Dân lịch lãm, uyên thâm mà vô cùng bình dị.
Bộ Trưởng VHTT Trần Hoàn Thầy Hiệu Trưởng Phan Khanh chụp cùng với Lớp.
Từ ngày rời mái trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội đến nay đã 27 năm. Chính nhờ
trang Facebook này, những người bạn đã tìm được nhau (Chân thành cảm ơn anh HTT
đã kết nối mọi người). Hi vọng sắp tới sẽ còn được gặp nhiều khuôn mặt một thời
… và sẽ có những kế hoạch xa hơn ….
– Sáng nay 21/09/2014, tại nhà chị Hồng Sinh ở Q12: Vợ chồng
Đức _ Nghĩa từ Đồng Nai xuống, mẹ con Hoàng Yến từ Vũng Tàu lên …..
– Một ngày thật ý nghĩa.
– Những khuôn mặt ngày ấy, bây giờ ….
Chú thích:
– Chị Sinh quê Bình Định.
– Hà Nghĩa quê Yên Bái.
– Đức quê Đồng Nai.
– Hoàng Yến quê Nghệ An.
–Ngọc Hải Phan quê Tiền Giang….
Nỗi niềm cô đơn của phụ nữ và tâm trạng cô độc của
người già – hai yếu tố đó thường là đất hứa cho Thi ca nẩy nở (nếu đương sự biết
viết Văn hay làm Thơ).
Thời hậu chiến, rất nhiều người mang bệnh tật, còn vết
tích vết hằn trong thân xác… tuy đau đớn
thật, nhưng vẫn có thể được chữa lành. Còn
vết đau ngầm trong sâu thẳm đáy lòng của người cô đơn, cô độc… thật da
diết, khó chữa trị.
Nếu người cô đơn, cô độc biết bày giải nỗi niềm trắc
ẩn trong Thơ Ca, thì họa may sẽ tự mình
tìm được niềm an ủi trong thầm lặng và sẽ tìm được hướng giải thoát.
Một cô giáo độc thân đã xa vòng tay cha mẹ, từng sống
và nuôi hai người cháu ăn học trên đất Sài Gòn; giờ các cháu đã thành tài, cô
trở về cái "nghiệp” mà mình đã chọn trước đây. Và cô bày giải nỗi niềm
trong Thơ Ca, đáng trân trọng:
Con về thăm quê Ngoại, chiều nay
Ráng hồng
Ngọt đẵm
Gò Công tây,
Bần thần,
Như kẻ nơi miền lạ…
Đến với quê ai…
Chẳng quê mình!
Cô giáo Phan Ngọc Hải trở về cố hương mà như lạc
loài nơi đất lạ, bởi vì:
Hàng cau lã ngọn
Nay tường chắn.
Ngăn gió lành, ngăn cả bước chân.
Người trở lại không thể không ngơ ngẩn, khi chiều về
mình quét lá sân nhà, chợt thấy mộ anh
láng giềng … đã vàng ngọn cỏ. Rồi vì xây cất
bừa bãi với kiểu cách lạ kì, nên ngôi nhà xưa, nhiều cột gỗ láng bóng…
đã bị cào bằng, để dựng cao tòa biệt thự...
"Như Ông
Tây
ngớ... giữa chợ làng!
Xóm làng thay đổi,
con mừng lắm
Tiếc, chút hồn quê
Đã mất rồi"
Phải chăng vì dịch vụ Đô thị hóa quá mức, đã xóa
đi hình ảnh nông thôn, nên chút hồn quê
của cô giáo cô đơn – mất hết rồi?
Vỏn vẹn chỉ 10 bài Thơ, nhưng bài thơ nào cũng
nghèn nghẹn u uất nỗi niềm của người cô
đơn, cảm thấy mình thật sự cô độc trong cuộc sống.
Đọc bài thơ VÌ SAO ĐÁ BIỂN BUỒN, tôi như chơi vơi, chới với trong
dòng chảy của sóng ngầm:
Đâu ngờ một sớm Thu tan tác,
Trái tim ĐÁ vỡ, ứa máu hồng
Người đi, để lại hồn ĐÁ chết
Môi khô, mắt ướt – mỗi hoàng hôn!
Sợ đời, sợ cả câu CHUNG THỦY
"Muối mặn, gừng cay” chỉ phát giây!
Lau khô nước mắt, ĐÁ nguyền sẽ
Yêu BIỂN… vùi thân, tự phút này!
SỐNG là con
đường thăng tiến, thăng hoa. CHẾT là con đường dốc chìm sâu trong hủy diệt.
Tại sao tác giả bảo
người Khách đừng hỏi:
Đừng hỏi vì sao ĐÁ BIỂN buồn,
Chọn vùng hoang lạnh. Kiếp cô đơn.
Vì sao lánh mặt nơi trần thế,
Suốt đời trầm tích chốn đại dương…?
Có lẽ tác giả tự xem mình là hòn Đá Biển đang bị trầm tích? Thật xót xa!!!
Với bài Thơ TINH KHÔI, Phan ngọc Hải đã tôn vinh tiếng
hót Hoàng Anh và vầng hồng xua hiu quạnh:
Sáng nay thức dậy, mưa vừa tạnh
Hiên nhà rớt vội tiếng Hoàng Anh,
Vầng hồng tỉnh giấc – xua hiu quạnh,
Ngọn gió tung tăng, nắng tỏ tình!
Như thế, tình cảm đã thăng hoa:
Hồn trong trẻo như trang vở mới,
Anh chép trong em – nét bút đầu
Câu Thơ tinh khiết thơm rời rợi,
Khúc nhạc lòng dựng cả mùa sau!!!
Đã mang nổi niềm trắc ẩn, người làm thơ lại nặng nỗi nhớ cố hương, nên
lòng luôn đau đáu nhớ về khói bếp chiều
quê. Dù người đang sống ở thị thành,vẫn ngơ ngác giữa dòng đời hối hả:
Chiều chậm về,
Bụi khói. Phố phồn hoa!
Hơn mười năm sống đô thành – vẫn lạ!
Hồn ấp yêu khói bếp – chốn quê nhà!
Sống giữa thị thành hối hả, tác giả còn nhớ cầu ao, bông tím lục bình, thấy tiếng sao vi vu… là còn giữ
được chút hồn quê chân phương.
Càng mõi bước trên đường phiêu bạt, tác giả đã cúi
xuống trầm tư:
Nâng vầng Thơ thơm
bùn đất.. thuở nào,
Mai mõi cánh
Chim về chốn cũ,
Tìm bình yên – nhen khói bếp quê nhà.
Nơi cơi giữ cả một trời thơ ấu,
Thuở chiều êm,
Cháu ngủ rụng vai bà!!!
Tôi, là nhà thơ già nhưng rất thích đọc thơ của lớp trẻ. Phan Ngọc Hải là nhà thơ khi xa quê
hương, tự nhận mình là người Di Trú:
Có tâm hồn di trú,
Mờ mịt, chốn thinh không
Quắt quay về cội cũ
Nơi bắt đầu…
Dòng Sông!!!
Dòng Sông là nơi khơi nguồn nền văn minh Châu thổ. Là
người phương Nam, nơi bắt đầu của hai dòng sông Tiền và sông Hậu, Cô giáo cô đơn với chức năng Khai
tâm mở trí cho lớp trẻ, đã góp Mật cho
phù sa Châu thổ… thì không nên tự ví mình như hòn Đá Biển, buồn vì bị dìm dưới đáy sâu.
Hãy cựa mình chịu đựng nỗi đau ngầm, phấn đấu đứng
lên với nội lực và nghị lực – để xứng
đáng là thành nhân biết sống, để tạ ơn đời … dù Trận Đời còn vây bủa và Thói Đời
còn đay nghiến.
... Từ đọc bài thơ "Nghe lời ru...buồn", tò mò đọc thơ Ngọc
Hải. Đây, một hình ảnh trong vắt :
"Tình long lanh
như giọt nắng tinh khôi"
(Ta
đi)
Trong như thế nhưng dễ vỡ, dễ tan.Một hình ảnh như
pho tượng cẩm thạch:
"Ta phủ phục
Trái tim hồng ...hấp hối
Vần thơ xưa
xin trân giữ ... suốt đời” (Ta đi).
Đó là một pho cẩm thạch có trái tim loạn nhịp nhân
sinh!Một tâm trạng buồn mênh mang:
"Từ khi
nào,ta-
nai con khờ dại ,
chỉ lắng nghe và quanh
quẩn ...
rừng
hoang?!"
(Vấn lòng)
Một từ "rụng"
:
"Đêm chưa qua,
trăng rụng dưới chân cầu"
(Vấn lòng)
đã để ý và tứ trở
nên nặng trịch. Lời thơ có lúc nhỏ nhẹ dễ thương:
"Dám đâu nghĩ
chuyện...
xa vời
Một đời lầm lụi,
cút côi phận
hèn"
(Xin)
"Ai ơi, từng
trải...
gió mưa...
Xin đừng đùa cợt !
hồn thơ...tội tình
!”
(Xin)
Có những câu thơ thật
lắm:
"Sông Tiền trở
lại ...
chiều nay
Dăm bài thơ nhỏ-
gia tài ... riêng
tư"
(Xin)
Dăm bài thơ nhỏ mà
có những câu thơ, những hình tượng thơ như thế này :
"Bao năm
ngựa mọi đường xa
Nửa đời phiêu bạt
bóng tà qua
vai"
(Xin).
"Bóng tà"
trong thi ca được dùng để biểu đạt một khoảng không gian và thời gian.
"Bóng tà như giục cơn buồn" (Truyện Kiều-Nguyễn Du), "Bước tới
Đèo Ngang bóng xế tà" (Qua Đèo Ngang-Bà Huyện Thanh Quan),"Trời tây
ngả bóng tà dương"(Thề non nước-Tản Đà),"Bóng tà dương đã gác non
Đoài"(Ca dao). Đó là khoảng không gian, thời gian cụ thể gợi cảm giác trống
vắng, u buồn. Đó là những hình ảnh gợi tình, gợi hình, gợi cảnh.
Thơ Ngọc Hải cũng
dùng hình ảnh ấy mà các thi nhân xưa đã dùng nhưng lạ lắm :
"Bao năm
ngựa mỏi đường xa
Nửa đời phiêu bạt
bóng tà qua
vai"
(Xin) .
Một bóng tà gác qua
núi non hùng vĩ trong ca dao vào thơ của một người con gái làm thơ - một nữ sỹ
bỗng mềm mại thướt tha và đẫm gian nan trần thế ! Gia tài riêng tư ấy đâu có nhỏ
chút nào! Thật tiếc.
Trong một góc nhỏ
blog, không làm sao ghi ra hết được những điều muốn nói với Ngọc Hải từ tứ thơ,
lời thơ,cấu trúc, thể loại, gieo vần tạo nhạc ... Càng đọc nhiều càng nhận ra
cái riêng của thơ Ngọc Hải và càng cảm thấy choáng vì sự đọc của mình còn hạn hẹp
lắm . Mới chỉ một chút cảm nghĩ từ mấy bài thôi ( mặc dù những bài này, không
phải bài nào cũng tiêu biểu của thơ Ngọc Hải) mà đã thế rồi....!
Người ta đang gào
lên đến quẫn trí về đổi mới thơ ca. Hãy đọc thơ Ngọc Hải để thấy Sự đổi mới tự
nhiên và nên THƠ biết chừng nào!