Thơ mới nhất:

Menu

Browsing "Older Posts"

TUI dành cho BẠN

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017 / No Comments



CẢM NHẬN TỪ MỘT BÀI THƠ NHỎ

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016 / No Comments

CẢM NHẬN TỪ MỘT BÀI THƠ NHỎ
PHAN NGỌC HẢI 24/01/2013 | 20:21
Thơ của KHÁCH

 

"Em như chiếc lá mơ hồ
Bão đời gió cuốn mùa thu cuối cùng!"
Lá thu rơi... bởi mùa chung!
Chẳng riêng mình lá... gió đừng rung cây.

Vàng chi cho gió ngất ngây,
Dứt tình giữ lấy lá này làm tin.
Cành khô thương chỉ biết nhìn,
Dòng đời ơi! chớ nhấn chìm lá thu!

Cuối thu sương gió mịt mù,
Trăng mờ sau rặng tre... dù mới lên.
Lá thu gió cuốn bên thềm,
Vẫn vương chi nữa chỉ thêm bận lòng.

Lá thu còn ước còn mong?
Giữa miền tỉnh thức ngẫm trông tình đời!

 KHÁCH


Dấu ấn lớn nhất để lại trong lòng người đọc là từ "Khách”. Người viết CM chỉ muốn lưu dấu cảm nhận (đúng hơn là nỗi niềm) của mình, rồi lặng lẽ ra đi. Khách "không muốn” hay "không cần” bất cứ ai biết Khách là ai, từ đâu tới và về nơi nào… Một cách "ẩn mình’ rất hay, khiến ai quan tâm - phải tự bóc tách và suy nghĩ.
Thế nào là bài Thơ hay?!
- Mỗt khi bắt gặp bài hoặc đoạn thơ nào, có nội dung gần gũi thân thiết, lúc đọc chợt như thấy chính mình trong từng câu chữ giản dị và có độ rung… trong lòng, thì đó là bài thơ hay đối với Nhà Quê. Và điều đó NQ đã bắt gặp ở những câu sáu tám của KHÁCH. (hay với NQ mà có khi lại không hay với người khác)
Từ 2 câu cuối trong bài thơ của Quỳnh Trâm:

"Em như chiếc lá mơ hồ
Bão đời gió cuốn mùa Thu cuối cùng!”

Khách bắt nhịp tiếp:

Lá thu rơi… bởi mùa chung!
Chẳng riêng mình lá…. Gió đừng rung cây.

Xem lại kĩ, ta thấy vần thì gieo rất chuẩn "cùng” – "chung”, nhưng 2 câu trên của KHÁCH không liên quan đến nội dung bài thơ của QT. Cái hay của KHÁCH là mượn nơi này để bộc lộ nỗi niềm, hoặc nhắn gửi ai đó.
Qui luật từ nghìn xưa, mùa thu là mùa lá rụng, để sau đó lại nẩy lộc đâm chồi khác.

"Ngô đồng nhất diệp lạc,
Thiên hạ cộng tri thu…”
(Một lá Ngô đồng rụng
Ai cũng biết mùa Thu sang)

Bởi vậy, ở bài thơ này - Lá chấp nhận Qui luật, chứ không hề khuất phục trước một áp lực nào, nên:

"Chẳng riêng mình lá…. gió đừng rung cây”
"Gió đừng rung cây” có hai ám chỉ?
- Cái gì tới sẽ tới, đừng vội. Đến mùa lá sẽ rụng thôi, gió đừng nóng vội rung cây…
- Đến mùa thì lá rụng, gió đừng mong "dọa” bằng cách rung cây.
Xem ra, ám chỉ thứ nhất không hợp tình. Lá muốn dù tới ngày rụng cũng cố giữ cái màu xanh nguyên thủy của mình, đừng úa sớm. Lá tự dặn lòng, nếu đổi màu vàng là báo hiệu sự tàn phai, là gió sẽ đắc thắng .

"Vàng chi cho gió ngất ngây”
Giận hờn đó, kín kẽ giữ mình để chia xa đó… nhưng vẫn thiết tha , day dứt đến nao lòng:

"Dứt tình giữ lấy lá này làm tin.
Cành khô thương chỉ biết nhìn"

Lá rụng! Thương quí lắm, nhưng cành khô chỉ biết đau đáu nhìn trong xa xót và lá thì thắt lòng ra đi.
Lá không sợ hãi trước ‘qui luật tuần hoàn’, lá chỉ sợ lòng người và thói đờ biến đổi…Người đọc nghẹn lòng trước câu thảng thốt của lá:

"Dòng đời ơi! chớ nhấn chìm lá thu!”

Trời cuối thu! Sương giăng mù mịt, không gian ảm đạm một màu sương khói, đến vầng trăng mới nhú sau lũy tre cũng bị lu mờ. Trời ngụt ngùi thê lương mà cuồng phong lại nổi. Giữa cái lạnh lùng của gió và tê tái của sương, thì làm sao lá khỏi xa cành?

"Cuối thu sương gió mịt mù,
Trăng mờ sau rặng tre... dù mới lên.
Lá thu gió cuốn bên thềm….”

Tình đời đã thế thì Lá đành phải xa thôi. Một câu "chấp nhận” đầy giận hờn, oán trách, làm người đọc không khỏi rưng rưng ngậm ngùi:

"Vẫn vương chi nữa chỉ thêm bận lòng.”

Lá lìa cành là điều không phủ nhận, Lá không luyến tiếc ngày xanh đã qua…nhưng một cái gì đó làm Lá chưa thanh thản.

"Lá thu còn ước còn mong?
Giữa miền tỉnh thức ngẫm trông tình đời!”

@ Thôi lá nhé! Dù cuộc đời có quăng quật, có ném thảy ta thế nào đi nữa thì tất cả cũng sẽ về cát bụi ! Hãy hỉ xả cho người cho đời, để lòng mình nhẹ nhõm. Và biết đâu – đó chỉ là sự vô tình, mà kẻ vô tình đã ôm nỗi ân hận dày vò đến suốt đời khôn nguôi !!!
@ Cảm ơn KHÁCH có bài Lục Bát tuyệt vời. Tuyệt vời ở chỗ Chiếc Lá bộc lộ hết nỗi niềm trước khi lìa cành. Tuyệt ở chỗ - đàng sau kiếp Lá, tác giả còn muốn nhắn gửi điều gì sâu xa hơn với ai đó…. Lời thơ cô đọng, hàm súc, giàu hình ảnh và giai điệu nhẹ nhàng… Ở đây, NQ không đi sâu vào Nghệ thuật, mà chỉ ghi lại cảm nhận của mình với bài thơ của KHÁCH mà thôi./.

NHÀ QUÊ 
(PHAN NGỌC HẢI)


 .

NÉT LẠ VÀ CÁI "GHEN” RẤT DUYÊN TRONG "RA NGÕ TỤNG KINH”

/ No Comments

NÉT LẠ VÀ CÁI "GHEN” RẤT DUYÊN TRONG  "RA NGÕ TỤNG KINH”
 
Thơ của tác giả NGÔ ĐỒNG.


RA NGÕ TỤNG KINH
 ---   ooo   ---

Chiều chiều ra ngõ tụng kinh
Cơ may yếm thắm đưa tình đãi bôi
Gặp nhau trống ngực liên hồi..
Tụng thêm cho chóng nên đôi đường về

Vái em đừng xõa tóc thề
Đừng ra hóng gió trên đê sông làng
Vái em đừng dại đò ngang
Đừng ham áo gấm vội sang nhà người

Chờ anh đỗ tú tài đôi
Mua đôi rượu quý đội xôi sang nhà
Phập phồng anh mãi lo ra
Chiều chiều thấp thỏm mõ nhà tụng kinh.

Ngô Đồng


"RA NGÕ TỤNG KINH” – ngay tiêu đề, đã gây cho ta nét lạ, muốn tìm hiểu.
Ai cũng biết tụng kinh là đọc thành tiếng một thời, một chương lời Phật dạy. Vậy sao không tụng kinh trong nhà, mà lại ra ngõ?! Tác giả Ngô Đồng đã khắc họa tính cách "chàng trai” trong bài thơ thật tài tình. Chàng trai """  lành"   môt cách đáng yêu!
Đôi lứa quen nhau, yêu nhau rồi hẹn hò gặp gỡ… là bình thường trong kim cổ. Chuyện chàng trai để ý và theo đuổi một "" bóng hồng” – cô yếm thắm và hai người có yêu nhau…cũng là chuyện tất nhiên. Tại sao chàng "  ra ngõ tụng kinh”?! NQ nghĩ tác giả dùng từ quá khéo cho phù hợp với "  văn phong, ngữ cảnh”, là cái cớ để chàng ra ngõ đợi gặp nàng, mà dẫu có tụng kinh thật đi nữa – cũng là điều rất tốt. Vì tình yêu, người ta có thể làm tất cả, trừ những điềi phi đạo đức. Chuyện chàng "  tụng kinh niệm Phật” mong mõi gặp nàng, có gì trái lí đâu:

"  Chiều chiều ra ngõ tụng kinh
Cơ may yếm thắm đưa tình đãi bôi”
Tình yêu, chỉ cần thế là đủ rồi! Chỉ cần "  ta thấy nàng và nàng cũng thấy ta”, không cần gì hơn nữa. Viết đến đây, NQ chợt nhớ đến hai câu thơ của Nguyên Sa, cũng nói lên sự khát khao gặp gỡ:

"  Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ tâm hồn…”
Yêu nhau, gặp được nhau, là điều hạnh phúc. Chàng trai trong RNTK thì thế nào? Gặp nhau, rồi đường ai nấy đi ư? Không, anh còn mơ ước xa hơn nữa. Đó là qui luật tất yếu của TY chân chính:

"  Gặp nhau trống ngực liên hồi..
Tụng thêm cho chóng nên đôi đường về”

"  nên đôi đường về”. Cụm từ chỉ bốn chữ, tác giả dùng rất đắc. Trong cuộc sống giữa người với người, thương mến nhau – ta chia sẻ giúp đỡ nhau là điều rất cần. Gặp người hoạn nạn, cơ nhỡ… bát cơm ta đang ăn - nếu cần – ta có thể xẻ ra và cho đi một nửa. Cốc nước ta đang uống, nếu ai cần, ta có thể chia nửa cốc… Nhưng tình yêu đôi lứa, thì tuyệt đối không có sự sẻ chia. Bất cứ sự sẻ chia nào trong TY, cũng làm cho TY biến dạng, mất đi sự thiêng liêng của một thứ vốn bền bỉ trong đời sống tinh thần của con người. Chàng trai ở đây cũng không thoát ra ngoài cái qui luật vĩnh cữu đó. Anh mong người yêu của mình, chỉ thuộc về mỗi mình mình thôi, không chỉ thể xác mà cả về tâm hồn cũng thế:

"  Vái em đừng xõa tóc thề
Đừng ra hóng gió trên đê sông làng
Vái em đừng dại đò ngang
Đừng ham áo gấm vội sang nhà người”

Chàng không muốn Yếm thắm: xỏa tóc thề, đừng ra hóng gió trên đê sông làng. Còn nữa, chàng không muốn cô "  dại đò ngang”, cả "đừng ham áo gấm… vội sang nhà người”. Tại sao chàng không muốn thế?! Ai cũng vậy, Yêu là muốn tất cả cái gì của người yêu phải thuộc về mình. Chàng GHEN đó! Nhưng là cái Ghen thật dễ thương, thật duyên.
Nguyễn Bính cũng từng ghen:

"  Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,
Đừng hôn dù thấy cánh hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay biển lắm người”

Trong bốn khổ thơ đều đủ chữ "  Tôi muốn” và "  cô đừng”. Rõ ràng ta thấy có sự gò bó và bắt buộc trong TY, nhưng hầu như mọi người đều thông cảm với ông, bởi Yêu là phải ghen. Chính vì vậy, người ta cũng thông cảm cho cả cái Ghen của Phạm Bá Chiểu:

"  Ghen với mây cứ lượn lờ giăng mắc,
Mãi ngắm em, quên cả lối đi về
Này núi cả! chắn dùm mây háo sắc,
Chỉ mình ta được nhìn ngắm say mê”

Chàng trai trẻ của chúng ta thì muốn nàng " đừng”, nhưng chỉ âm thầm ước mong và "  vái” thôi. Nhà Quê rất yêu cái chất " lành” trong tính cách của chàng trai. Yêu tha thiết, ghen cũng cháy lòng đó… nhưng tất cả đều hiền hòa, dung dị. Với riêng NQ – đây là khổ thơ NĐ viết hay nhất trong bài thơ này. Là khổ thơ "  gan ruột” của chàng trai dành cho người mình yêu. Khổ thơ rất " đời” và cũng rất thật. Với một dung lượng từ vừa phải, ngôn ngữ bình dị, tác giả đã để lại trong lòng người đọc nỗi chênh chao, đau đáu…. Và rồi, chàng nhắc nhở và dặn dò nàng rất chân tình:

"  Chờ anh đỗ tú tài đôi
Mua đôi rượu quý đội xôi sang nhà”

Một viễn cảnh  cụ thể cho tương lai rất đẹp, rất có hậu… Thử hỏi cô gái nào mà không chờ đợi cái ngày " Ngựa anh đi trước, võng nàng theo sau…”, NQ tin là Yếm thắm cũng thế thôi. Biết đâu Yếm thắm cũng ngày đêm mong mõi như chàng vậy, nhưng chàng nào có hay…! Cuối cùng, hình như niềm tin chưa đủ chưa đủ "  lớn” trong lòng, chàng bỏ nhỏ:

"  Phập phồng anh mãi lo ra
Chiều chiều thấp thỏm mõ nhà tụng kinh.”

Tại sao thế? Phải cứng rắn lên chứ chàng trai. Tình yêu cháy bỏng đó "  Gặp em trống ngực liên hồi”, Ghen "  lành” và rất duyên đó… nhưng phải tin vào tình yêu và tin vào người mình yêu chứ. Đến đây, NQ xin mượn một CM của một bloger dành cho bài thơ này:

"  Bài thơ thật hóm hỉnh mà vẫn dịu dàng, vừa yêu thương vừa nhắc nhở, vừa có nụ cười, lại vừa có chút chát chua, vừa rất ngọt ngào, lại vừa như cay đắng, trong những cái " vái em..."  ấy!

Bởi vì:
" Yêu em thì rất là yêu
Nhưng lòng anh... chả có điều bình yên
Hình như có chút... hờn ghen?
Khi mà em cứ... nhìn thêm một người!"

@ Nhà Quê làm quen với Blogtiengviet chưa đầy bốn tháng, chưa được dịp tiếp xúc với Thơ của tác giả Ngô Đồng nhiều, nên không dám lạm bàn sâu về thơ của anh. Chỉ biết Dòng SÔNG THƠ miên man chảy đã mang trong mình ngoài 500 bài thơ lớn nhỏ. Riêng Thơ Tình Trên Giấy Gói Xôi chiếm gần 70 bài, tuy là TTTGGX, nhưng bài nào cũng đẹp lấp lánh – đó là cảm nhận của đa số bloger TV dành cho thơ Ngô Đồng.
" Ra Ngõ Tụng Kinh” là một bài trong chuyên mục TTTGGX mà NQ rất thích, vì nó có nét lạ và cái " duyên ngầm” trong chữ Ghen! Thơ anh phần nhiều là Lục Bát, dù ở chuyên mục nào, ta cũng bắt gặp tấm lòng dung dị, đằm thắm và nhẹ nhàng. Thơ anh không ồn ào, nhưng đi vào lòng người bằng những bước thật nhẹ và vững, rất NGÔ ĐỒNG!

3:30 – 26 – 10 – 2011
NHÀ QUÊ 
(PHAN NGỌC HẢI)


.