Thơ mới nhất:

Menu

Browsing "Older Posts"

Bạn dành cho TUI

Bài viết của ĐỖ KIM TOÀN.

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2016 / No Comments

CHÚT ẤM ÁP
Cảm nhận - Gửi bởi: Đỗ Kim Toàn - 23/01/2013 | 02:01

"Phía sau tình buồn,
là gì hở anh?
Là hai chiếc lá,
rơi vào thinh lặng,
và khoảng cách
giữa hai miền...xa thẳm,
mỗi chiều buông....
(Phía sau tình buồn-PNH)

Thỉnh thoảng mới vào trang thơ Phạn Ngọc Hải. Lần nào cũng ngỡ ngàng. Xin được cô giáo dạy Toán làm Thơ thứ lỗi vì một thống kê có tính số học như thế này :
"Nhớ" (30-12-2012), "Trắng" (30-12-2012), "Người ra đi" (5-1-2013), "Chủ nhật...Mưa" (6-1-2013), "Mùa ấm" (7-1-2013), "Tình biển"(7-1-2013), "Chia đôi"(7-1-2013), "Thả buồn"(7-1-2013), "Xin đừng trách"(9-1-2013), "Thương tôi"(10-1-2013), ...
Đó là tên các bài thơ và ngày tháng năm mỗi bài được tác giả viết ra. Làm thơ không giống như các công việc khác. Thậm chí cũng sử dụng ngôn ngữ nhưng không giống viết truyện và viết kịch. Thơ chính là nghệ thuật kỳ diệu bậc nhất của trí tưởng tượng.
Thơ cần có cảm xúc. Chỉ khi cảm xúc đạt đến độ chín thì thơ mới xuất hiện.
Nhà thơ Xuân Diệu với hai tập "Thơ thơ" và "Gửi hương cho gió" đã đĩnh đạc đi vào thi đàn của những nhà thơ mới những năm đầu thế kỷ 20 với một ví thế của mình. Với "Ngọn quốc kỳ " và "Hội nghị non sông" nhà thơ đã cầm tấm thị thực bước vào vương quốc thơ ca cách mạng. Cả một đời làm thơ Xuân Diệu đã góp cho nền thơ ca nước nhà đến 15 tập thơ và gần 500 bài thơ ( có rất nhiều bài còn chưa công bố). Nhưng. Người đọc nhớ đến Xuân Diệu là nhớ đến nhà thơ tình hay nhất của phong trào thơ mới 30-45 thế kỷ trước. Phần làm nên một ông hoàng thơ tình Xuân Diệu chính là thi hứng, là xúc cảm thơ ca.
Cảm xúc đã tạo ra "Quê hương" của Giang Nam, "Núi đôi" của Vũ Cao, "Màu tím hoa sim" của Hữu Loan, "Bên kia Sông Đuống" của Hoàng Cầm…. Đó là những bài thơ để đời, đó là khi cảm xúc đã thăng hoa!
Lạm bàn một chút để thấy cảm xúc cần đến mấy cho thơ ra đời và càng cần để có những bài thơ hay. Thật ngạc nhiên. Phan Ngọc Hải thật sự có một thi hứng dồi dào. Nếu thi hứng không dồi dào thì làm sao có thể viết nhanh và nhiều đến thế? Như một cô gà dễ thương và những quả trứng hồng, ngày ngày NH đem đến cho đời biết mấy niềm vui... Nhưng, nếu chỉ có thế thì, mỗi  bài thơ của Ngọc Hải đều có nhãn tự. Những con mắt chữ long lanh làm xốn xang lòng người đọc.

Tôi vẫn nhớ
Ngàn đời vẫn nhớ,
Những ngày vui
ngắn ngủi qua mau,

Giờ ngoảnh lại-
Một trang Tình Lỡ
Tôi ngậm ngùi-
Khâu góc tim đau !!!
(Nhớ)
Người ta cảm thấy rờn rợn bởi màu trắng lạnh lẽo trong bài thơ "Trắng" - Tiêu đề bài chỉ có một chữ "trắng" thế mà tất cả câu chữ đều trắng toát . Từ "môi cười màu trắng" đến"Tình chưa thắm - bạc vôi ... tang trắng" .Thậm chí những câu thơ chẳng có một chữ trắng nào nhưng sắc trắng vẫn cứ hiện hiện :

"Nghe rợn người ... lời nói yêu thương "

Lời nói yêu thương mà như thế thì chỉ là lời nói của hồn ma ở nghĩa địa! Và ngay cách kết thúc bài bằng một cái dấu chấm hết ( . / . ) đầy đoạn tuyệt cũng nhuốm màu trăng trắng. Nhưng đằng sau sự hờn dỗi bất thường ấy lại là một tấm lòng nồng nàn thương yêu. Đây, người ra đi mà buồn thế này ư?

Người ra đi !
Mùa không nắng đổ
Trời tháng giêng
Mây trắng lưa thưa
(Người ra đi)

Những câu thơ đầy màu sắc. Những màu lạnh làm không gian như loãng ra! Con người bỗng trở nên bé nhỏ và cô đơn. Một từ "lưa thưa" hay đến mức không thể thay bất cứ một từ nào khác . Đã thế, làm sao lại đến nỗi này:

Phút khinh suất-
Cả đời ... day dứt
Tình trắng tay!
Suốt kiếp ... ngậm ngùi
(Chủ nhật ... Mưa)

Và đây nữa, "mùa ấm" mà lạnh buốt vẫn ùa vào :

Mười ngón tay
đan kín nỗi buồn
Hồn ta-
Biển tím giữa hoàng hôn
(Mùa ấm)

Thật may! Đó không phải là tất cả. Đây mới là Phan Ngọc Hải :

Sáng nay
Hái sợi tơ trời mỏng,
Nghe xuân ẩn hiện ở đâu đây ?
(Mùa ấm)

Những hình tượng thơ thật đắt. "Mùa ấm", một bài thơ với bao nhiêu con mắt chữ long lanh. Khác nào những ngôi sao giữa bầu trời.Lại nữa, đến nỗi buồn cũng biến thành một cánh diều:

Tôi thả buồn theo gió,
Bay về miền xa xôi
(Thả buồn)

Giờ thả buồn theo gió,
Tôi về miền không anh
Tìm vui bên cây cỏ
Dỗ câu thơ an lành!
(Thả buồn)

Có những vần thơ hay như những câu thơ tình của thế kỷ trước:

Ôm mộng cũ
Ngủ trên đồi...Yêu, Nhớ!
Cùng trăng sao,
nhã nhạc với cỏ cây
Thà trọn kiếp
đau chuyện tình ... dang dở
Thắp trầm hương ...
Xa lánh ... chuyện ... bèo mây !!!
(Thương tôi)

Những bài thơ hay mà bài nào cũng long lanh ánh mắt diệu huyền khiến cho có CM thấy hay quá khuyên Ngọc Hải gửi đăng báo để cho nhiều người được đọc, mà quên đi bây giờ người đọc không chỉ tìm đến thơ từ báo viết, mà có khi, lại nhiều hơn, tìm đến thơ trên báo mạng .Họ đọc. Yên lặng ... xúc cảm cùng với những cảm xúc của nhà thơ ! Không thể không nói đến điều này. Hình như Ngọc Hải không có sự chuẩn bị cho việc làm thơ. Cái cô thi sĩ "Làm hết mình/ Chơi hết mình" (Tự họa) cầm bút là viết liến thoắng bởi không nhanh, thi hứng bay đi mất là cụt hứng! Cho nên, những cấu trúc của các bài thơ không do bất cứ một thể loại nào trói buộc mà do cảm xúc cụ thể bất chợt tạo nên.
Bài thơ "Thả buồn" được tạo thành bởi những câu thơ 5 chữ. Cảm xúc liên tiếp tạo ra những câu thơ 5 chữ. Một nỗi buồn đang bay lơ lửng về miền không anh bỗng nhiên đứt đoạn thế là câu thơ thành ra thế này :

Tôi thả buồn ...Buồn ơi !!!
(Thả buồn)

Nếu cứ cố tình cắt mạch câu thơ xem, thi tứ sẽ không phải là "Thả buồn" nữa.Đa số các câu thơ trong các bài thơ đều không theo một qui tắc định sẵn. Có những câu thơ bị cắt ra như thế này nhưng hương vị ca dao thật đậm đà:

Nỗi buồn rụng xuống hồn tôi
Anh giang tay đón
Chia đôi
mỗi người
Phần tôi-
trái ngọt, hương tươi
Bao nhiêu chát đắng
nỗi đời ...anh mang !
( Chia đôi)

Hoặc phảng phất thơ Đường luật trong những câu thơ 7 chữ bị chia 5 xẻ 7:

Mười ngón tay
đan kín nỗi buồn
Hồn ta –
Biển tím giữa hoàng hôn
Cõi tình đã khép từ đông buốt
Sao máu trong tim ...
vẫn loạn cuồng ?
( Mùa ấm)

Ngày xưa, khi Nguyễn Vĩ viết bài "Sương rơi":

Sương rơi
Nặng trĩu
Trên cành
Dương liễu ...
Nhưng hơi
Gió bấc
Lạnh lùng
Hưu hắt
Thấm vào
Em ơi...

Rồi sau này, khi Chế Lan Viên viết bài thơ "Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng":

Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm
Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?
Chưa đâu!
Và ngay cả trong những ngày đẹp nhất
Khi Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc
Nguyễn Du viết kiều khi đất nước hóa thành văn
Khi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào Cửa Bắc
Hưng Đạo diệt quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng....

Ắt hẳn chẳng ai chuẩn bị cho mình cái gì cả. Xúc cảm đã tạo ra ’Sương rơi" của Nguyễn Vĩ với những câu thơ 2 chữ và "Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng" của Chế Lan Viên với những câu thơ vô số chữ! Đó chính là Thơ, là tiếng nói của trái tim, là nghệ thuật kỳ diệu bậc nhất của trí tưởng tượng,

"... Là cỏ là hoa/
Là cây là lá là quà trời cho/
Là em một buổi thẫn thờ/
Là anh mỗi buổi trông chờ bóng em"
(Thơ là gì - Miên Du),

là ,

"Khi yêu!/
Đốt cả "luận bình" để yêu"
(Tự họa-Phan Ngọc Hải)

Khiến cho người đọc ngạc nhiên mãi không thôi!

ĐỖ KIM TOÀN
23/01/2013 | 02:01





Bài của Nhà Thơ KIÊN GIANG_HÀ HUY HÀ

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016 / No Comments

SỰ TỎA SÁNG TỪCÁI NHÌN
CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ CÔ ĐƠN!



Nỗi niềm cô đơn của phụ nữ và tâm trạng cô độc của người già – hai yếu tố đó thường là đất hứa cho Thi ca nẩy nở (nếu đương sự biết viết Văn  hay làm Thơ).
Thời hậu chiến, rất nhiều người mang bệnh tật, còn vết tích  vết hằn trong thân xác… tuy đau đớn thật, nhưng vẫn có thể được chữa lành. Còn  vết đau ngầm trong sâu thẳm đáy lòng của người cô đơn, cô độc… thật da diết, khó chữa trị.
Nếu người cô đơn, cô độc biết bày giải nỗi niềm trắc ẩn  trong Thơ Ca, thì họa may sẽ tự mình tìm được niềm an ủi trong thầm lặng và sẽ tìm được hướng giải thoát.

Một cô giáo độc thân đã xa vòng tay cha mẹ, từng sống và nuôi hai người cháu ăn học trên đất Sài Gòn; giờ các cháu đã thành tài, cô trở về cái "nghiệp” mà mình đã chọn trước đây. Và cô bày giải nỗi niềm trong Thơ Ca, đáng trân trọng:

Con về thăm quê Ngoại, chiều nay
Ráng hồng
Ngọt đẵm
Gò Công tây,
Bần thần,
Như kẻ nơi miền lạ…

Đến với quê ai…
Chẳng quê mình!

Cô giáo Phan Ngọc Hải trở về cố hương mà như lạc loài  nơi đất lạ, bởi vì:

Hàng cau lã ngọn
Nay tường chắn.
Ngăn gió lành, ngăn cả bước chân.

Người trở lại không thể không ngơ ngẩn, khi chiều về mình  quét lá sân nhà, chợt thấy mộ anh láng giềng … đã vàng ngọn cỏ. Rồi vì xây cất  bừa bãi với kiểu cách lạ kì, nên ngôi nhà xưa, nhiều cột gỗ láng bóng… đã bị  cào bằng, để dựng cao tòa biệt thự...

"Như  Ông Tây
ngớ... giữa chợ làng!
Xóm làng thay đổi,
con mừng lắm
Tiếc, chút hồn quê
Đã mất rồi"

Phải chăng vì dịch vụ Đô thị hóa quá mức, đã xóa đi  hình ảnh nông thôn, nên chút hồn quê của cô giáo cô đơn – mất hết rồi?
Vỏn vẹn chỉ 10 bài Thơ, nhưng bài thơ nào cũng nghèn  nghẹn u uất nỗi niềm của người cô đơn, cảm thấy mình thật sự cô độc trong cuộc sống.
Đọc bài thơ VÌ SAO ĐÁ  BIỂN BUỒN, tôi như chơi vơi, chới với trong dòng chảy của sóng ngầm:

Đâu ngờ một sớm Thu tan tác,
Trái tim ĐÁ vỡ, ứa máu hồng
Người đi, để lại hồn ĐÁ chết
Môi khô, mắt ướt – mỗi hoàng hôn!

Sợ đời, sợ cả câu CHUNG THỦY
"Muối mặn, gừng cay” chỉ phát giây!
Lau khô nước mắt, ĐÁ nguyền sẽ
Yêu BIỂN… vùi thân, tự phút này!

 SỐNG là con đường thăng tiến, thăng hoa. CHẾT là con đường dốc chìm sâu trong hủy diệt.
Tại sao tác giả bảo  người Khách đừng hỏi:

Đừng hỏi vì sao ĐÁ BIỂN buồn,
Chọn vùng hoang lạnh. Kiếp cô đơn.
Vì sao lánh mặt nơi trần thế,
Suốt đời trầm tích chốn đại dương…?

Có lẽ tác giả tự xem mình là hòn Đá Biển đang bị trầm  tích? Thật xót xa!!!
Với bài Thơ TINH KHÔI, Phan ngọc Hải đã tôn vinh tiếng hót  Hoàng Anh và vầng hồng xua hiu quạnh:

Sáng nay thức dậy, mưa vừa tạnh
Hiên nhà rớt vội tiếng Hoàng Anh,
Vầng hồng tỉnh giấc – xua hiu quạnh,
Ngọn gió tung tăng, nắng tỏ tình!

Như thế, tình cảm đã thăng hoa:

Hồn trong trẻo như trang vở mới,
Anh chép trong em – nét bút đầu
Câu Thơ tinh khiết thơm rời rợi,
Khúc nhạc lòng dựng cả mùa sau!!!

Đã mang nổi niềm trắc ẩn,  người làm thơ lại nặng nỗi nhớ cố hương, nên lòng luôn đau đáu nhớ về  khói bếp chiều quê. Dù người đang sống ở thị thành,vẫn ngơ ngác giữa dòng đời hối  hả:

Chiều chậm về,
Bụi khói. Phố phồn hoa!
Hơn mười năm sống đô thành – vẫn lạ!
Hồn ấp yêu khói bếp – chốn quê nhà!

Sống giữa thị thành hối  hả, tác giả còn nhớ cầu ao, bông  tím lục bình, thấy tiếng sao vi vu… là còn giữ được chút hồn quê chân phương.
Càng mõi bước trên đường phiêu bạt, tác giả đã cúi xuống  trầm tư:

Nâng vầng Thơ thơm  bùn đất.. thuở nào,
Mai mõi cánh
Chim về chốn cũ,
Tìm bình yên – nhen khói bếp quê nhà.
Nơi cơi giữ cả một trời thơ ấu,
Thuở chiều êm,
Cháu ngủ rụng vai bà!!!

Tôi, là nhà thơ già nhưng rất thích đọc thơ của lớp  trẻ. Phan Ngọc Hải là nhà thơ khi xa quê hương, tự nhận mình là người Di Trú:

Có tâm hồn di trú,
Mờ mịt, chốn thinh không
Quắt quay về cội cũ
Nơi bắt đầu…
Dòng Sông!!!

Dòng Sông là nơi khơi nguồn nền văn minh Châu thổ. Là người phương Nam, nơi bắt đầu của hai dòng sông Tiền và  sông Hậu, Cô giáo cô đơn với chức năng Khai tâm mở trí cho lớp trẻ, đã góp Mật  cho phù sa Châu thổ… thì không nên tự ví mình như hòn Đá Biển, buồn vì bị dìm dưới  đáy sâu.
Hãy cựa mình chịu đựng nỗi đau ngầm, phấn đấu đứng lên  với nội lực và nghị lực – để xứng đáng là thành nhân biết sống, để tạ ơn đời … dù Trận Đời còn vây bủa và Thói Đời còn đay nghiến.

KIÊN GIANG_HÀ HUY HÀ
Sài Gòn 01/12/2011      



Bài viết của ĐỖ KIM TOÀN

/ No Comments

TỪ CHIA SẺ … CỦA BẠN
Bài viết của Đỗ KIM TOÀN


... Từ đọc bài thơ "Nghe lời ru...buồn", tò mò đọc thơ Ngọc Hải. Đây, một hình ảnh trong vắt :

"Tình long lanh
như giọt nắng tinh khôi"
(Ta đi)

Trong như thế nhưng dễ vỡ, dễ tan.Một hình ảnh như pho tượng cẩm thạch:

"Ta phủ phục
Trái tim hồng ...hấp hối
Vần thơ xưa
xin trân giữ ... suốt đời” 
(Ta đi).

Đó là một pho cẩm thạch có trái tim loạn nhịp nhân sinh!Một tâm trạng buồn mênh mang:

"Từ khi nào,ta-
nai con khờ dại ,
chỉ lắng nghe và quanh quẩn ...
rừng hoang?!" 
(Vấn lòng)

Một từ "rụng" :

"Đêm chưa qua, trăng rụng dưới chân cầu"
(Vấn lòng)

đã để ý và tứ trở nên nặng trịch. Lời thơ có lúc nhỏ nhẹ dễ thương:

"Dám đâu nghĩ chuyện...
xa vời
Một đời lầm lụi,
cút côi phận hèn" 
(Xin)

"Ai ơi, từng trải...
gió mưa...
Xin đừng đùa cợt !
hồn thơ...tội tình !”
(Xin)

Có những câu thơ thật lắm:

"Sông Tiền trở lại ...
chiều nay
Dăm bài thơ nhỏ-
gia tài ... riêng tư"
(Xin)

Dăm bài thơ nhỏ mà có những câu thơ, những hình tượng thơ như thế này :

"Bao năm
ngựa mọi đường xa
Nửa đời phiêu bạt
bóng tà qua vai"
(Xin).

"Bóng tà" trong thi ca được dùng để biểu đạt một khoảng không gian và thời gian. "Bóng tà như giục cơn buồn" (Truyện Kiều-Nguyễn Du), "Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà" (Qua Đèo Ngang-Bà Huyện Thanh Quan),"Trời tây ngả bóng tà dương"(Thề non nước-Tản Đà),"Bóng tà dương đã gác non Đoài"(Ca dao). Đó là khoảng không gian, thời gian cụ thể gợi cảm giác trống vắng, u buồn. Đó là những hình ảnh gợi tình, gợi hình, gợi cảnh.
Thơ Ngọc Hải cũng dùng hình ảnh ấy mà các thi nhân xưa đã dùng nhưng lạ lắm :

"Bao năm
ngựa mỏi đường xa
Nửa đời phiêu bạt
bóng tà qua vai"
(Xin) .

Một bóng tà gác qua núi non hùng vĩ trong ca dao vào thơ của một người con gái làm thơ - một nữ sỹ bỗng mềm mại thướt tha và đẫm gian nan trần thế ! Gia tài riêng tư ấy đâu có nhỏ chút nào! Thật tiếc.
Trong một góc nhỏ blog, không làm sao ghi ra hết được những điều muốn nói với Ngọc Hải từ tứ thơ, lời thơ,cấu trúc, thể loại, gieo vần tạo nhạc ... Càng đọc nhiều càng nhận ra cái riêng của thơ Ngọc Hải và càng cảm thấy choáng vì sự đọc của mình còn hạn hẹp lắm . Mới chỉ một chút cảm nghĩ từ mấy bài thôi ( mặc dù những bài này, không phải bài nào cũng tiêu biểu của thơ Ngọc Hải) mà đã thế rồi....!
Người ta đang gào lên đến quẫn trí về đổi mới thơ ca. Hãy đọc thơ Ngọc Hải để thấy Sự đổi mới tự nhiên và nên THƠ biết chừng nào!

ĐỖ KIM TOÀN



Cảm nhận của QUỲNH TRÂM

/ No Comments

LẶNG THẦM NƯỚC MẮT TIỄN ĐƯA...

Cảm nhận: Quỳnh Trâm24/01/2013 | 20:18



Tiễn đưa bạn về nơi an nghỉ cuối cùng, Trời chiều đổ mưa.
Buồn dại người! Về nhà thèm một giấc ngủ sâu, nhưng rất khó.
Thôi, ghi vài dòng – nhớ bạn thân yêu và sẻ chia cùng các bạn thân quí nơi xóm Lá!
* Chúc hương hồn K.T thảnh thơi ở cõi vĩnh hằng.
* Mong ba bố con Tấn Văn “chân cứng đá mềm” nơi miền dương thế!

.
TIỄN BẠN
--- ooo ---

Trời chiều xao xác,
Nấm mồ chưa khô
Hai con ngơ ngác
Mắt chồng – hư vô!

Tóc mẹ trắng sương,
Liêu xiêu dặm đường
Khác lần đưa cưới,
Lá xanh nhàu…
Thương!!!

Hơn hai mươi năm
Gừng cay, muối mặn
Bão ập,
Bể dâu,
Xé toang. Tang trắng!..

Đường chiều hun hút,
Tiếng nhạn. Rơi xa!
Sông đời chảy mãi.
Miên man. Buồn!
Ta?!
Sao còn mê mải!....

PHAN NGỌC HẢI
26-09-2011


Cảm nhận:
LẶNG THẦM NƯỚC MẮT TIỄN ĐƯA... Bài thơ 4 chữ nức nở trong 4 khổ thơ. Từng giọt nước mắt rơi rơi trong chiều nhạt nhòa màu tang trắng...
Xưa nay, sinh – lão – bệnh – tử vẫn là một vòng tròn khép kín của kiếp người, nhưng có người không được đi hết bốn chặng đường ấy. Cuộc đời còn bao hứa hẹn, còn bao món nợ trần ai mà đã vội ra đi về cõi vĩnh hằng. "Người bạn" được tiễn đưa trong bài thơ này có một cuộc đời như thế. Người phụ nữ ấy ra đi khi còn mẹ già, con dại, và người chồng như vẫn còn như chưa tin vào hiện thực: người vợ yêu thương tay ấp má kề hai mươi năm đã không còn nữa... Mọi người tiễn đưa đã về rồi, chỉ còn lại nơi đây những người thân yêu nhất chưa thể rời xa ngôi mộ vừa mới đắp còn chưa kịp khô:
Trời chiều xao xác,
Nấm mồ chưa khô
Nỗi buồn chết lặng con tim làm "xao xác" cả trời chiều. Nấm mồ kia còn ướt đầm nước mắt. Nước mắt của con khóc mẹ, hai đứa con bây giờ đang ngơ ngác: Mẹ ở đâu? Lẽ nào ba thước đất đã vùi sâu hình dáng thân thương của mẹ? Và người đàn ông của cuộc đời người phụ nữ ấy bây giờ cũng không còn nước mắt để mà khóc vợ nữa. Đôi mắt anh đã trở nên thất thần ngây dại: "Mắt chồng – hư vô!". Những tháng năm gắn bó yêu thương vĩnh viễn không còn nữa:
Hơn hai mươi năm
Gừng cay, muối mặn
Bão ập,
Bể dâu,
Xé toang. Tang trắng!..
Điều gì đã xảy ra khiến người đi kẻ ở? "Gừng cay muối mặn" tưởng không thể xa rời nghĩa phu thê, nào ngờ "Bão ập, bể dâu"! Nghẹn ngào, nức nở... Sự vỡ vụn của muôn ngàn nỗi đau tích tụ, òa ra, tê tái, thắt lòng! "Xé toang. Tang trắng!...". Nỗi đau của người chồng mất vợ hiển hiện trong những câu thơ như gẫy nát này khiến tôi đọc mà không thể kìm được những dòng nước mắt...
Và sự thương cảm xót xa càng dâng lên khi người ta phải chứng kiến cảnh mẹ già tóc bạc tiễn con về nơi cát bụi:
Tóc mẹ trắng sương,
Liêu xiêu dặm đường
Khác lần đưa cưới,
Lá xanh nhàu…
Thương!!!
Ngày xưa mẹ đưa con lên xe hoa ngày cưới, nước mắt mẹ rơi vì vui buồn thương nhớ con gái xa mẹ không biết cuộc đời thế nào... Thế mà hôm nay, có ai ngờ, tấm lưng còng của mẹ lại nghiêng nghiêng xiêu vẹo cả dặm đường vĩnh biệt. Vẫn con đường ấy, ngày xưa con hoa trắng cài đầu, áo dài phấp phới, hôm nay con nằm kia, không còn nghe được tiếng mẹ khóc con!... "Lá xanh nhàu... Thương!!!" Lá xanh nhàu nát hay lòng mẹ nát tan?
Người bạn thân đứng riêng một chỗ, chứng kiến tất cả và khóc thương bạn trong chiều quạnh vắng. Con đường trở về bỗng nhiên hun hút rợn ngợp vô cùng!
Đường chiều hun hút,
Tiếng nhạn. Rơi xa!
Sông đời chảy mãi.
Miên man. Buồn!
Ta?!
Sao còn mê mải!....
Im lặng, mênh mông, chỉ còn tiếng chim nhạn văng vẳng vọng về, nhưng ngay cả âm thanh đó cũng chỉ "rơi" xa xôi lắm, rơi về đâu? Cuộc đời như dòng sông trôi, trôi mãi, bao đau buồn có cuốn theo dòng? Và bỗng nhiên, "ta" giật mình nhìn lại mình:
Miên man. Buồn!
Ta?!
Sao còn mê mải!....
Nỗi buồn tràn ngập miên man và câu hỏi như xoáy vào tim: "Ta?! Sao còn mê mải!...". Ừ, tại sao? Kiếp người là hữu hạn giữa cái vô hạn của cuộc đời. "Ta" mê mải kiếm tìm gì nữa, khi mà biết đâu ngày mai "Ta" sẽ ra sao? Vậy tại sao không trân trọng những giây phút này để nâng niu những điều mình đang có?
Đọc bài thơ này, bỗng nhiên tôi nhớ đến bài thơ "Ngày mai không bao giờ đến" của Norma Cornett Marek, với những câu thơ không bao giờ có thể quên:
"... Nếu biết đây là lần cuối được nhìn thấy em rời nhà
Anh sẽ ôm hôn em, và gọi em lại chỉ để ôm hôn em lần nữa...
... Ngày mai không hứa hẹn với bất cứ ai, trẻ cũng như già
Và hôm nay có thể là cơ hội cuối cùng để em có thể ôm chặt người mình yêu..."
Nước mắt vẫn lặng thầm rơi rơi... Xin tiễn đưa bạn về chốn xa xôi... Và những người đang sống, hãy biết yêu thương chia sẻ nhiều hơn, để không bao giờ phải khóc vì ân hận là mình chưa kịp nói lời yêu thương...

27/9/2011
QUỲNH TRÂM
Giáo viên Trường Lê Quí Đôn - Hải Dương.





.