Thơ mới nhất:

Menu

Browsing "Older Posts"

Giải Trí

NẾU....

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017 / 2 Comments

NẾU …!

Nếu biết rằng –
tôi nghèo lắm
Bạn bè thân –
chân đất, gốc quê
Những đứa em
nhỡ cơ, hiu hẩm
Anh còn vui,
nhắc chuyện ... hẹn thề?

Nếu biết – tôi ...
không xe, hàng hiệu
Nghiệp nhà nông –
chân lấm tay bùn
Không phồn thực,
lời hoa mĩ ... thiếu
Chẳng phấn son,
anh có ... chờ không?

Chỉ hỏi thôi!
Xin đừng đáp nhé.
Ánh mắt anh,
nói hộ … lòng anh!
"Nhà, đất … kinh dinh” –
tôi bảo khẽ!
"Thuế!
Mồ hôi và máu … dân lành!”

PHAN NGỌC HẢI
20:30 – 01/03/2013

Không phải Thơ_CHỦ TỈNH VỀ LÀNG!

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016 / No Comments

CHỦ TỈNH VỀ LÀNG

Hôm qua chủ Tỉnh về làng
Cửa nhà rực rỡ, họ hàng tiếp nghênh!
Xã, Huyện cho lính tuần canh
Đầu thôn cuối ấp, xung quanh Miếu, Đình!

Quan về xe biển số xanh
Sao Quan không chịu vi hành xuống dân?!
Huyện nha khao đón tưng bừng
Quan đâu thấy được nỗi buồn ... dân oan !

Quan về xứ sở - của Quan
Lính canh, lính gác hàng hàng ... cớ chi?!
Nhớ xưa, cái thuở hàn vi
“Quan, Dân” chung một đường đi lối về!

Nắm xôi, khúc mía – cùng chia
Thấy anh Tú (*) khổ, bạn bè chung tay.
(Bảy lăm, lịch sử an bài
Lời xưa truyền lại có sai bao giờ?!

“Con vua thì được làm vua…”
Gia đình cán cốt – Tú “tua” về Thành!
Từ Quan Nhà Đất phất lên
Ba mươi năm lẻ. Quan quên … cơ hàn?!)

Hôm qua Quan trở về làng
Tiền hô hậu ủng, họ hàng mừng quan.
Cuối thôn – nước mắt hòa chan
Dân đen cơ khổ, kêu than ... ngậm ngùi!

Quan ơi! Soi sáng đèn trời
Bàn chân tứa máu, mồ hôi muối dầm
Đất dân thì để dân chăm
Cớ chi Huyện, Xã – âm thầm phân tranh?!

Mong Quan quá bước VI HÀNH !!!

PHAN NGỌC HẢI
Quê nhà 10 – 03 – 2012
Sài Gòn 17 – 03 - 2012
(*) Tú tài trước 75.




CƯỜI MẾU...!

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016 / No Comments

Hôm qua, đọc comment của một bạn thơ “... Có điều HNT nhận thấy là NH không thích bông đùa, từ lời bình cho đến tác phẩm luôn đậm nỗi niềm, ẩn dụ và chiều sâu, từ ngữ luôn được gọt dũa cẩn thận...”.

- HNT ơi, không phải NH không thích bông đùa hay gì gì... đâu.
... Ngày ấy, ở Blogtiengviet, NH đã có «vần thơ tiếp nối... vần thơ...»  cùng những người anh, người bạn... rất vui. Chính những vần thơ ấy NH rất quí và trân giữ đến bây giờ. Thế rồi, cũng có nỗi buồn không nhỏ.... Một «cú sốc ngày ấy» mà đến giờ NH chưa kịp hoàn hồn và luôn CƯỜI .... MẾU!
......
Buổi sáng, trong cuộc điện thoại – mãi trò chuyện đông tây, một lúc lâu, cô bạn ở xa hỏi:
- Ngọc Hải (NH) quen ông X (*), vậy đi chơi, đi nghỉ có bao ổng không?
- Hở? … Là sao, mình chẳng hiểu bạn nói gì. Đi nghỉ ở đâu và “bao” gì?
- Là bạn … có chi tiền cho ông ấy xài không? Vì ông đi chơi mỗi chuyến… là sống bằng tiền của bạn gái bao, cả vé đi và về!
- Ui, Trời ơi! Mình có biết mặt bao giờ đâu mà có chuyện “đi chơi, chi với xài”? Vã lại, nếu bạn bè thân chung nhóm với nhau, thỉnh thoảng gặp nhau vi vu … bù khú – chuyện ấy không bao giờ tính toán. Còn trong cuộc sống, bản thân mình không quen để ai "bao” mà cũng không thích "bao” cho ai bao giờ.
- Ủa, vậy NH với ông ấy chưa gặp nhau sao?
Do bực mình nên giọng mình hơi cáu gắt:
- Có gặp rồi. Gặp qua mấy bài Thơ trên mạng đó, bạn thừa biết vì bạn đã đọc!
- Trời! Sao ông ấy bảo với mọi người là NH với ông ấy hẹn nhau đi chơi và mướn Khách sạn ở ĐN sống 4 ngày, tắm biển Sơn Trà nữa? Ông còn tuyên bố - NH ngoài đời khác với trong ảnh lắm…!
- Hả?! …….. (Mình ngọng luôn!)
- Ủa, sao NH không nói gì hết vậy?
- Vì mình đang mơ…!
- Bạn mơ gì?
- Mơ  chuyện "Ngàn lẻ một NĂM”. Mơ được gặp Hoàng Tử. Xưa giờ,  mình thường nghe người ta bảo "gái gọi”, "gái bao”, chứ chưa nghe "ông già…bao”, nên mình đang nghĩ…
- NH đừng đùa, mình khuyên bạn nên tỉnh táo, nếu gặp và đi chơi với ổng nữa thì nên ….
- Ủa, kẻ Bắc người Nam mà tự nhiên hẹn gặp ở ĐN là sao? gặp X để làm gì, không lẽ gặp để được chụp chung vài tấm ảnh về treo lên nhà để khoe với mọi người, rồi …?
…. Mình chợt nhớ lại - thì ra câu chuyện xuất phát từ một bài thơ mà người bạn thơ tên X đề tặng PNH, cuối bài ghi Ngày, tháng ... với địa danh ĐN.  Rồi sau đó X đã nói gì, với ai... mình chẳng rõ. Có một điều, mình không quên ... Hôm ấy, buổi trưa trời Sài Gòn nắng như đổ lửa, mình đang bon bon trên đường về, mới xuống dốc cầu Điện Biên Phủ thì  điện thoại reo. Mình tắp vào lề, nghe.
Giọng nói từ đầu dây bên kia:
- Chào NH. Em đang làm gì, ở đâu thế?
Nhận ra giọng quen thuộc của một Boger phía Bắc (anh GMQ_bạn thơ Lương Liễm). Mình trả lời:
- Dạ em vẫn ở SG. Đi dạy,  đang trên đường về anh ạ! Có gì không hở anh?
- Ơ, ơ … không! Mà có thật em đang ở Sài Gòn...? Thôi, em khỏe nhé!
Và rồi gần đây, vài người từ BlogTV có mặt trên FB, cũng một câu hỏi y chang như vậy, khi chat với mình "NH đã biết nhà thơ X rồi phải không… hình như hai người đã gặp và đi chơi ở ĐN, về SG bao giờ vậy….?”
Trời ạ! Cho đến bây giờ - ngoài những “bài Thơ” đã viết trên mạng, mình chỉ biết X qua những tấm ảnh mà anh ấy trưng ở trên trang Blog - chớ có gặp X ngoài đời đâu???!. Những gì đã nghe, mình cũng không buồn đính chính, bởi tất cả đều VU VƠ! Nếu trách X thích NỔ và KHOÁC LÁC, thì người nghe cũng khoái TÒ MÒ và TƯỞNG TƯỢNG…
- Ủa, sao NH cứ ... cười hoài vậy?
- Chứ không lẽ khóc. Mình đang "cười…mếu” nè!
... Thế đó, HNT ạ! không phải NH không thích bông đùa...
Gẫm – cuộc sống là vậy, nhiều chuyện ngoài sức tưởng tượng của mình. Rồi mọi chuyện cũng sẽ trôi vào quên lãng....


PHAN NGỌC HẢI
11:30 - 05/08/2016.