Thơ mới nhất:

Menu









Previous






Next

Bài viết mới nhất

Bến THƠ

Cánh đồng VĂN

Kỉ Niệm của TUI.

Kịch bản PHIM

Thơ cùng NGƯỜI DƯNG

Recent Posts

Xem phim MỘT NỬA NANH CỌP

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017 / No Comments
Một Nửa Nanh Cọp - 2017 . . https://www.youtube.com/watch?v=Huc62zFLA3Y .
. . Tội lỗi giống như một căn phòng giam, chỉ có điều nó đẹp đẽ và tiện nghi, nó khiến người ta nghĩ mình không cần ra khỏi căn phòng đó. Cho đến một ngày khi thời gian đã hết, cánh cửa đóng lại và bất thình lình bạn nhận ra mọi thứ thì đã quá trễ rồi…” Và “Một Nửa Nanh Cọp” cũng chính là câu chuyện lột tả chân thực về tội ác của con người, khi lòng tham được đẩy đến tận cùng và hậu quả ấy kéo dài đằng đẳng suốt hơn 20 năm… . Hai Thành, Ba Phước và Duyên cùng sinh ra và lớn lên trên một vùng quê nghèo thuộc miền Tây Nam Bộ. Thành yêu Duyên say đắm nhưng Duyên lại đem lòng yêu Ba Phước mặc cho anh có nghèo và mồ côi. Còn Hai Thành thì giàu có nhất vùng. Bên cạnh đó, Hai Quế, cô chủ tiệm may lại đem lòng yêu Hai Thành, muốn được Hai Thành cưới làm vợ. Và khi Duyên chọn Ba Phước, Thành đã khởi tâm hận thù, ghen ghét, tìm đủ mọi cách hãm hại giết chết Ba Phước để chiếm đoạt Duyên và tài sản của Ba Phước. Đồng thời, Hai Thành cũng tìm cách hãm hại Hai Quế để thoát khỏi cuộc hôn nhân do gia đình sắp đặt. Nhưng đó là chuyện của 20 năm trước! . Ba Phước sau khi bị Hai Thành hãm hại may mắn thoát chết mà chỉ mất trí nhớ, giờ đây anh cũng tạo dựng được cơ nghiệp đồ sộ và vững chắc. Còn Hai Thành, dù đã có được Duyên nhưng phải nuôi đứa con riêng của Ba Phước. Và Hai Quế thì buộc phải bỏ xứ đi lên Sài Gòn chìm nổi trong dòng đời dơ bẩn và nuôi lòng thù hận với Hai Thành, với đàn ông. Và cũng từ đó mà cuộc trả thù Hai Thành của Hai Quế cùng với con gái của mình là Uyên Lam đã diễn ra. Đồng thời với cuộc tình của con trai Ba Phước tưởng như là loạn luân đã lật lại sự thật tội ác của Hai Thành trong 20 năm trước đem đến những buồn vui, khổ đau và hạnh phúc cho các nhân vật đầy bất ngờ, kịch tính. . Với kịch bản được chấm bút bởi hai nhà biên kịch nổi tiếng là Châu Thổ và Phan Ngọc Hải cùng với bàn tay tài hoa của đạo diễn Việt Trinh, bộ phim “Một nửa nanh cọp” càng trở nên hấp dẫn khi quy tụ dàn diễn viên nổi tiếng của màn ảnh Việt như: Dương Cẩm Lynh, Lan Phương, Ngọc Thảo, Lê Khâm, NSƯT Phi Điểu, Mã Hiểu Đông, Trường Thịnh, Ôn Bích Hằng, Uyên Thảo, Văn Phượng, Thúy Phượng, Mỹ Dung, Triệu An… .
. Tập 1 .
. Tập 2 .
. TẬP 3 .
. Tập 4 .
. Một nửa… tập 5 .
. TẬP 6 .
. . TẬP 7 . .
. . TẬP 8 . .
. . TẬP 9 . .
PHAN NGỌC HẢI .

[Trailer phim] Một nửa nanh cọp | TodayTV

Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017 / No Comments







Trái đầu mùa chẳng biết NGỌT hay XANH CHUA, nhưng dù sao tất cả cũng là tâm huyết...!!!PHAN NGỌC HẢI


NẾU....

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017 / 3 Comments

NẾU …!

Nếu biết rằng –
tôi nghèo lắm
Bạn bè thân –
chân đất, gốc quê
Những đứa em
nhỡ cơ, hiu hẩm
Anh còn vui,
nhắc chuyện ... hẹn thề?

Nếu biết – tôi ...
không xe, hàng hiệu
Nghiệp nhà nông –
chân lấm tay bùn
Không phồn thực,
lời hoa mĩ ... thiếu
Chẳng phấn son,
anh có ... chờ không?

Chỉ hỏi thôi!
Xin đừng đáp nhé.
Ánh mắt anh,
nói hộ … lòng anh!
"Nhà, đất … kinh dinh” –
tôi bảo khẽ!
"Thuế!
Mồ hôi và máu … dân lành!”

PHAN NGỌC HẢI
20:30 – 01/03/2013

CHÚC MỪNG NĂM ĐINH DẬU

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017 / No Comments


video


video

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

/ No Comments


video

CÁNH THƯ XA

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017 / 1 Comment
CÁNH THƯ XA


Anh trọ xứ người đã bao năm,
Mỗi lần gió Chướng – sắp sang Xuân
Tôi nhận trang thư nơi miền lạ,
Là biết – người xa ... nhớ cố hương!

Nhớ thuở tuổi hồng, như đôi sáo
Tháng chạp, mồng mười – tuốt lá mai,
Bảo nhau – mai nở ngay mồng một
Năm ấy "nhà ta” sẽ phát tài!

Chiều hai lăm Tết, chày khoan nhặt,
Đây đó người vui quết bánh phồng
Tảo mộ xong xuôi, dọn nhà cửa
Sơn, quét, trang hoàng... chờ cuối năm.

Rọc lá, chẻ dây, lo gói bánh
Nhổ cây vạn thọ, chưng bàn thờ
Nôn nao, hồi hộp ... đưa năm cũ
Đợi đêm trừ tịch – đón Chúa Xuân!

Sáng mồng một xênh xang áo mới
Anh dắt tôi rong … khắp ngõ đường.
Cuộc đời đẹp tựa bài Thơ. Nếu...
Sông, Núi đừng ngăn – đứa mỗi phương!

Đỗ tú tài, anh vào nhập cuộc
Tôi theo sách vở, học trường xa
Ngày đêm phố thị, lòng luôn nhớ...
Áo xanh. Đời lính - chốn quan hà!

Phút vui đoàn tụ. Chưa khô lệ,
Chia li, rồi tiếp nối chia li...
Đêm giao thừa.
Tàu xuôi vạn lí,
Tôi khóc òa.
Từ đó ... anh đi! 
Bếp lửa chiều Xuân, từ đó tắt!
Trong tôi bỗng sợ: Phút- Giao- Thừa!
Mệt mõi hiên đời - hồn khao khát
Thời gian ơi!
Xin chuộc …
TUỔI THƠ !!!

PHAN NGỌC HẢI




XUÂN – TÔI VÀ CÁI BÓNG!

/ No Comments
XUÂN – TÔI VÀ CÁI BÓNG !


Hình như, Mùa Xuân đã đến rồi!
Chút gì phơi phới giữa hồn tôi?
Có con chim Khách vừa chao đến,
Xông đất đầu năm – rót tiếng vui!

Tôi trải lòng tôi giữa đêm Xuân,
Bóng tôi lặng lẽ, cũng ngập ngừng!
Thương tôi, bóng chẳng bao giờ giận
Dù cả đời tôi – nhớ người dưng!

Đêm nay, thương nhớ người dưng thật
Không khí nồng ran - pháo giao thừa, (*)
Tôi và cái bóng cùng thao thức
Gửi đến người dưng những câu Thơ!

Người dưng nhé, đừng bao giờ biết
Có người thương nhớ - đó là tôi!
Yêu người. Tôi cất trong sâu thẳm
Tôi và cái bóng – cũng đủ đôi!!!

PHAN NGỌC HẢI
(*) Pháo Hoa




Truyện Ngắn_VẾT SẸO HỒN TÔI!

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017 / No Comments
Truyện Ngắn: PHAN NGỌC HẢI


Tôi tự hỏi: không hiểu trong cuộc sống li hương - chiều nay, mẹ tôi có thắp nhang đón Tết? Và em Ngọc của tôi, nơi nào đó có đón mùa Xuân an lành với tuổi hồn nhiên của mình ???

Trang giấy trắng hồn tôi đã lem rồi vết mực và trở thành dấu ấn suốt đời, dù nhiều lần tôi muốn xóa đi, nhưng không sao xóa được.
Hồi đó, trong lớp tụi bạn gọi chết tên tôi "thằng Thoại ròm”, vì hơn mười tuổi mà người tôi cứ gầy đét quắt queo, trông giống như mới lên bảy, lên tám. Đã vậy, da còn đen nhẻm-nhèm-nhem, nhiều đứa vừa thấy tôi bước vào lớp, lại kêu rống hai tiếng: "Thọai mọi”. Ban đầu tôi cũng ấm ức lắm, nhưng nghe riết rồi thành quen. Có điều, tôi không tỏ ra mặc cảm - bởi về học lực - chưa bao giờ có một bạn cùng lớp, đứng trước tôi. Liên tục năm năm Tiểu học, kết thúc niên khóa nào, phần thưởng "xuất sắc toàn khối” cũng thuộc về tôi. Tuy thích trêu chọc tôi về "sắc, vóc”, nhưng đám bạn vẫn luôn "tội nghiệp” sự đèo đẹt, đen đúa ấy của tôi. Chơi đùa, lúc nào chúng cũng tỏ ra nhường nhịn, bênh vực và che đở cho tôi. Con nít mà! "ác miệng”, chứ có bao giờ "ác ý” đâu?! Tuổi thơ tôi sẽ mãi là chuổi ngày dài êm đẹp, nếu như không có một biến cố….

Đó là buổi sáng tháng chạp, tiết trời khá lạnh; còn cuộn mình trong chăn ấm, thì bàn tay cô luồn vào vai tôi, lay lay . Giọng khẽ khàng:
- Con dậy, rửa mặt ăn sáng nhanh đi. Rồi thay quần áo, theo cô.
Thường khi, cô cũng đánh thức tôi giờ ấy. Chuẩn bị quần áo, cặp vở xong là tôi ăn sáng; sau đó cô đưa tôi đến trường. Hôm nay sao lại – thay quần áo, theo cô?
"Đi đâu”? - Tôi suy nghĩ mãi, không ra câu trả lời.
Cô tôi là một phụ nữ chân quê. Ông bà nội không giàu có, nên không để lại cho cô bác tôi của cải. Ông, bà suốt đời một nắng hai sương "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, lam lũ tìm miếng sống. Chuyện cơm áo, lo cho con học hành, đó là tâm nguyện của hai ông bà Tuy sinh ra và lớn lên chốn ruộng đồng, nhưng lúc còn mài đũng quần trên ghế nhà trường, tâm hồn cô tôi sớm: "treo ngược cành cây”… Nghe đâu thời tuổi trẻ, "Mối tình đầu của cô là Bài Thơ Dang Dỡ”. Người Bộ đội nằm lại cánh rừng ở miền tây Campuchia năm ấy, đã mang theo tuổi thanh xuân và cả trời mơ mộng của cô tôi đi vào cõi vĩnh hằng. Như bóng nắng qua thềm, khép lại những ngày vui nông nổi, cộng thêm chút kỹ lưỡng, thừa hưởng từ bà nội. ….cô thích thu mình trong mọi mối quan hệ.
Lần đó, cô đưa tôi đi thi Học sinh giỏi vòng huyện về, thoáng thấy chú Tâm công tác ngành Nông nghiệp, từ ngõ nhà chạy ra, cô cố tình chạy chậm chờ chú qua khỏi.
Trong bửa cơm, bà nội nói gần, nói xa rồi khen:
- Thằng Tâm, nó cũng được người, hiền hậu, lại có công việc làm ổn định, ba năm rồi nó thật lòng đeo đuổi, con còn suy nghĩ gì nữa?
Cô tôi vừa và cơm, vừa nói tỉnh rụi:
- Con có suy nghĩ gì đâu? Tại anh Tâm tự tạo cái cực cho mình. Má cũng đừng bận lòng. Con rất sợ rồi sẽ làm khổ cho ai đó… khi cuộc đời con bị ràng buộc. Hạnh phúc nhất với con bây giờ là được gần gũi má và chăm sóc cho bé Thoại.
Hồi mấy tháng trước hễ chủ nhật hoặc ngày nghỉ, cô thường đưa tôi đi đây đó. Khi thì viếng chùa Vĩnh Tràng, khi tham quan trại rắn Đồng Tâm, lúc sang Cồn Phụng thăm cơ ngơi ông Đạo Dừa. Xa hơn nữa, cô chở xuống Tân Thành cho tôi tắm biển, bắt nghêu - chiều trở về mặt mày tôi đỏ au vì nắng gió; còn hành trang của cô sẽ thêm vài câu thơ, để quyển "nhật ký” ngày một dày. Hôm nào không mục đích, hai cô cháu vào thành phố ăn điểm tâm, loanh quanh đâu đó, rồi ra công viên Lạc Hồng ngồi dưới tán cây si già, hóng mát. Tôi vừa ăn kem, vừa chiêm ngưỡng tượng đài Thủ khoa Huân – và thích thú đến say mê, khi nghe cô kể bao chuyện về giòng Bảo Định. Cho đến bây giờ, kí ức tôi vẫn nhớ vẹn nguyên câu cô nói: " Con biết không - cũng trên giòng sông này - giặc Pháp đã đưa người anh hùng dân tộc về chính quê nhà – Mỹ Tịnh An, để xử trảm….”. Cô sớm phả vào tâm trí thơ trẻ của tôi những bài tình ca thắm thiết về Quê Hương, những trang sử liệt oanh và hào hùng của dân tộc Việt…
….Nhưng đó là chuyện của nửa năm về trước, ở những ngày lễ hoặc chủ nhật. Còn sáng nay mới thứ tư!?
Gần đây không khí gia đình lại ngột ngạt - mặc dù rất cưng yêu tôi, nhưng cô vẫn không còn thời gian để chiểu theo ý thích của tôi được nữa….
"Hay là bữa nay cô phá lệ, để hai cô cháu được xả hơi”? Nghĩ thế, tôi liền hỏi:
- Mình sẽ đi đâu hở cô?
- Vô tòa án.
Giọng cô khô cong như mặt ruộng tháng tư, khiến lòng tôi chùng lại."Vô tòa án” ư? để làm gì?!
Tôi thoáng rùng mình. Trong đầu, hiện lên một ngôi nhà to, màu vàng sậm trang nghiêm, nằm trên con đường có hàng me xanh lá.. "Tòa án” – năm trước, cô đưa tôi đến một lần, để xem phiên xử. Phạm nhân là kẻ giết người, cướp của…. Tôi chỉ nhớ khi tòa tuyên án xong, cử tọa vỗ tay cổ vũ rào rào. Cô tôi là một trong số những người nhiệt tình đó. Trên đường về - ngồi sau xe - tôi thắc mắc:
- Tại sao tòa tuyên án xử người ta chết, mà cô và mọi người vỗ tay hoan nghênh?
Cô chẫm rãi giải thích:
- Mạng sống con người rất quý con ạ! Cô không vui khi biết có một ai đó sắp từ giã cõi đời. Cô và mọi người cổ vũ, là ca ngợi sự nghiêm minh của luật pháp. Kẻ ấy đã gian manh, âm mưu giết người một cách tàn nhẫn, nếu tòa không xử như vậy, mai này hậu quả sẽ tồi tệ hơn. Xử đúng người đúng tội, chứng tỏ luật pháp nghiêm minh, đó con!
Tôi lại vẫn vơ nghĩ – hôm nay, lần nữa cô dẫn tôi đến tòa án, hẳn là phải có phiên đặc biệt? nên thích thú, hỏi:
- Vậy phiên tòa này xử án gì hở cô?
Cô không trả lời, vẫn lặng lẽ lia chổi quét nhà. Tôi thấy tấm lưng thon thả mọi ngày của cô như oằn theo từng nhát chổi đưa.
Vừa nhai khúc bánh mì kẹp trứng, món ăn tôi thích mà sáng nào cô cũng dành phần, tôi nghĩ ngợi mông lung….Có phải vì tối qua mẹ mắng oan tôi, cô đã góp ý, nên mẹ và cô xích mích. Sáng nay để bù lại, cô cho tôi nghỉ học và đưa đi xem tòa xử chăng?
Tôi đã ở hẳn với cô từ năm lên bốn, lúc ba tôi bắt đầu đi làm ăn xa. Tuy ra riêng, nhưng nhà cô tôi sát nhà bà nội (bà nội đang sống chung với ba mẹ), cô thương và chăm sóc tôi như con đẻ, nhất là cô dốc tâm lo chuyện học hành, dạy dỗ cho tôi từng li từng tí….. Cô thường khuyên "con phải cố gắng học thật giỏi, để sau này vào đời đỡ vất vã…”. Suốt năm năm Tiểu học, tôi luôn đứng đầu lớp, chưa bao giờ cô cho tôi bỏ học một ngày, ngoại trừ bệnh hoạn đột xuất.
Tôi được mệnh danh: " một cây thuộc bài”. Chỉ cần đọc qua, nắm ý, tôi nhớ ngay. Vậy mà tối qua, bài Lịch sử chưa quá tám câu, tôi "nhơi” hơn nửa tiếng, đến ngủ gục cũng không sao thuộc được. Vì vậy sáng nay nghe cô bảo nghỉ, lòng tôi khấp khởi mừng thầm.Cô dừng xe dưới tán me bên đường.
Vẫn ngôi nhà to, màu vàng sậm nghiêm trang ấy, trước sân lác đác vài người qua lại. Cô gửi xe, tôi nôn nao hình dung phiên tòa sắp tới, có lẽ rất quan trọng. Nếu không, cô đâu bỏ cả việc nhà , cất công đưa tôi đi trong một ngày không phải ‘chủ nhật’ hay ‘lễ’ như vậy?!
Nhưng kia! Sao vẻ mặt cô bần thần và tối sầm, khác hẳn với lần đi trước? Cảm giác nôn nao chờ đợi trong tôi bây giờ xen lẫn nỗi bồn chồn lo lắng, không hiểu có phải vì hôm nay lần đầu tôi bỏ học mà không lý do?
Chẳng kịp để tôi nghĩ ngợi mông lung, cô đến dắt tay tôi, gương mặt buồn sắt lại: " Mình vô đi con!”
Theo bên cô, tôi rụt rè đặt từng bước chân nặng nề vào một căn phòng rộng lớn. Vẫn căn phòng màu vàng sậm, với những dãy bàn ghế nghiêm lạnh.
Nhưng kìa! Tôi chợt khựng lại, khi gặp đủ ba, mẹ tôi và cả em Ngọc nữa. Tôi ngạc nhiên – tại sao ở hai hàng ghế đầu - ba mẹ, hai người ngồi hai phía, chẳng chung nhau như ngày xưa khi tôi còn nhỏ xíu, ba thường đưa mẹ với tôi đi chơi?
Mẹ bế em Ngọc mà mắt đỏ hoe. Hình như mẹ tôi đang khóc? Sao sáng nay mẹ tôi hốc hác, tiều tụy đến vậy? Còn ba ngồi trầm tư lặng lẽ , đôi mắt đăm chiêu, cứ rít thuốc liên tục, môi mím chặt như suy nghĩ điều gì ghê gớm lắm. Trông khuôn mặt ba khó đăm đăm, điều này xưa nay tôi ít gặp nơi ba. Thoáng thấy tôi và cô, giọng ba uất nghẹn:
- Trời! Chị dẫn thằng nhỏ vô đây làm gì?
Cô tôi im lặng, nhìn ba một giây, rồi kéo tay tôi xuống hàng ghế sau cùng. Tôi muốn hỏi - Vì sao hôm nay cả nhà mình đều có mặt ở đây? Nhưng nhác thấy khuôn mặt u uất của cô, tôi đành thu mình ngồi yên lặng.
Một hồi chuông dài báo hiệu đến giờ làm việc. Tôi ngước nhìn lên thấy những vị mà trước kia cô tôi giải thích là thẩm phán, là công tố viên, là hội thẩm đoàn….Tự nhiên cái nôn nao ở giây phút đầu bây giờ không còn trong tôi nữa, tôi lo sợ và linh cảm phiên tòa này có liên quan đến ba mẹ tôi.
Thật vậy, linh cảm ấy không đánh lừa tôi. Mặc dù chưa biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng tôi vẫn muốn rũ người gục xuống khi thấy ba, mẹ lần lượt lên đứng trước vành móng ngựa. Ba tôi thì nói, nói nhiều lắm. Bình thường ở nhà mẹ vốn lắm lời hơn ba. Mỗi khi mẹ giận, la lớn… là ba lẳng lặng dắt xe ra đi, bà nội ở nhà gạt nước mắt khóc thầm. Thế sao hôm nay, mẹ chỉ đứng gục đầu nức nở? còn ba, sao không năn nỉ như mọi khi mẹ đã khóc? Và tại sao ba bảo bé Ngọc không phải là con của ba, mà là con của chú Vũ???
Tôi ôm đầu đau đớn, tự hỏi - có phải vì những tháng ngày đi làm lụng nơi xa - nỗi vất vã đã khiến ba tôi đổi tánh? Nhưng không! nhất định không. Không phải thế! Chính giây phút này, hình như tôi lờ mờ…. hiểu ra tất cả.
…. Phải rồi, chú Vũ là cán bộ đo đạc ở tỉnh, được cử về xã công tác sáu tháng. Chú Vũ lịch sự, đẹp trai và trẻ hơn ba. Chú thường đến quán mẹ tôi uống nước và nói chuyện với mẹ đến khuya lơ, khuya lắc. Nghe đâu, quê chú ở tận miền Trung, mỗi năm chú chỉ về quê vào dịp lễ Tết. Mẹ nói vợ chú Vũ đã qua đời vì một căn bệnh nan y….. Sau khi hoàn thành công việc, đoàn cán bộ trở về tỉnh, chú Vũ vẫn năng trở xuống thăm mẹ. Có khi chú chở mẹ đi đâu, suốt tối không về. Quán đành đóng cửa.
Đến bây giờ tôi đã hiểu: vì sao gia đình tôi trước kia rất yên ấm hòa thuận, mà kể từ khi chú Vũ xuất hiện trong nhà thì mẹ hay cãi vã với bà nội và cô. Tôi đã hiểu vì sao - mỗi khi chú Vũ đến quán – bà nội hay sang bên nhà cô, hai người nói gì đó, rồi bà tôi lắc đầu thở dài thườn thượt. Và tôi nhớ rất rõ, trong một chuyến ba về thăm gia đình (sau cái đêm chú Vũ ngủ lại nhà tôi), không hiểu lí do gì, đang ngồi học bài ở nhà cô, tôi nghe ba mẹ cãi nhau ghê lắm. Tiếp theo là tiếng đồ đạc vỡ. Rồi ba tôi xách xe đi… Sáng hôm sau mẹ tôi to tiếng với bà nội, bà phải sang nhà cô tôi ngồi khóc. Bà khóc rất nhiều, khóc y như lần bà được tin chú Út hi sinh ở chiến trường nước bạn vậy…
Dòng kí ức đang chảy miên man, bỗng tôi giật bắn người, khi từ bàn thẩm phán có tiếng gọi tên tôi dõng dạc. Một chú cao cao, đến dắt tay tôi lên trước mặt mọi người. Bác lớn tuổi giọng nghiêm, tuyên bố:
- Tòa đã nghị án li hôn giữa hai đương sự xong, bây giờ cháu Nguyễn Trần Minh Thoại được toàn quyền yêu cầu, cháu muốn sống với ai? Cha hay mẹ?
Tôi giống như thân cây sắp đổ gục trong cơn mưa bão, mà sự thật gia đình tôi đang có cơn bão lớn. Bây giờ tôi đã hiểu điều hệ trọng và đau đớn nhất đời tôi đã xảy ra. Thế là hết. Ba mẹ ơi! Đã từ lâu, dù rằng con sống với cô, dù rằng con thiếu bàn tay chăm sóc của ba mẹ; nhưng trong con bao giờ cũng còn niềm kiêu hãnh với bạn bè - mình có đủ cha lẫn mẹ… Còn bây giờ con sẽ mất một trong hai. Con biết chọn ai đây.?
Kìm lòng không đươc, tôi bật chạy về chỗ cũ, úp mặt vào lòng cô tôi…
Phiên tòa kết thúc. Tôi lủi thủi lê từng bước nặng nề bên cô. Ra đến cổng, cô đi lấy xe. Cái nắng ban trưa gay gắt đổ xuống đầu, tôi đứng nép mình bên cánh cổng, vô tình thấy chú Vũ đã đợi ở đó tự bao giờ. Ngần ngừ một chút như e ngại, mẹ tôi bế em Ngọc, đảo mắt nhìn quanh, rồi vội vàng ngồi lên yên sau. Mẹ không thèm ngó tôi, dù một thoáng. Tôi thấy nhói lòng. Nhớ mấy năm trước, tôi đã vào lớp Một, nhưng vẫn thường được mẹ bế bồng, nựng nịu. Mỗi lần như vậy, tôi hay nép đầu vào ngực mẹ để nghe mùi thơm quen thuộc từ người mẹ, để nghe sau làn áo mỏng, trái tim mẹ đang đập những nhịp yêu thương….Còn bây giờ, sao mẹ lạnh lùng với đứa con trai của mình đến vậy?! Tôi bàng hoàng, thét to:
- Me….ẹ…!
Nhưng chiếc "Đờ-Rim” do chú Vũ lái đã nhẹ lướt trên con đường láng nhựa, rợp lá me rơi… rồi mất hút, bỏ lại trước mặt tôi khoảng trống vô hình . Tôi hụt hẫng, chới với như người từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu…
Cô không đưa tôi về nhà, mà chở vòng vèo qua các phố, cô hỏi:
- Con đói chưa?
Tôi nghe miệng mình đắng chát, nên trả lời:
- Dạ, con không thấy đói.
- Con có mệt không?
Tôi lắc đầu, hỏi lại:
- Cô đi đâu vậy?
- Cô muốn chạy vài vòng rồi đưa con ra công viên hóng mát một lát cho thư giãn, con nha.
Mặc dù trong lòng không một chút hứng thú như mọi khi, nhưng tôi vẫn yên lặng.
Hai cô cháu về tới nhà, trời đã xế bóng.
Trước bậc thềm, bà nội ngồi ủ rủ , đưa đôi mắt lạc thần dõi ra đường.
Hai cô cháu vừa ngừng xe. Nước mắt lưng tròng, bà nói giọng uất nghẹn:
- Mẹ con đã đi rồi Thoại ơi!
Tôi vội tụt khỏi xe cô, chạy ù vào nhà. Trước mắt tôi, chuyện xảy ra …không thể hình dung được…..
Căn buồng ấm cúng của ba mẹ tôi từ lâu, nay hoàn toàn trống trải, vắng bóng. Tấm rèm hoa luôn rũ hờ bên cửa sổ trông nên thơ ngày nào, nay không còn nữa, để lộ khung sắt trơ trẻn nhìn ra bầu trời lồng lộng đến sắt se. Trên chiếc giường lớn, tấm nệm Kim Đan mẹ mới mua hồi tháng trước đã được cuốn đi rồi, thế vào đó chiếc chiếu hụt đầu hụt đuôi, trải xộc xệch.
Tôi cảm thấy thắt lòng khi nhìn ba nằm trên đó, chân trên giường, chân dưới đất. Ba tôi chưa kịp tháo giày, thay quần áo, đầu nằm chẳng gối chăn. Trong giấc ngủ nặng nề, miệng ba lẩm bẩm điều gì, nghe không rõ. Tôi đến gần, hơi thở của ba sặc nồng mùi rượu.
Vừa tháo giày cho Ba, tôi lầu bầu trách móc:
- Từ xưa, ba đã từng lên án rượu kia mà.
Bà và cô tôi bước vào.
Bà nhẹ nhàng kê gối, đắp chăn và lấy khăn ướt lau mặt cho ba.
Cô dắt tôi ra ngoài., nói trong tiếng thở dài:
- Thật khổ thân bà nội con. Tuổi già chừng đó, vẫn chưa được vui bề con cháu.
Dù rất thương mẹ, rất nhớ em Ngọc, nhưng tôi không khỏi bực bội về hành động của mẹ, nên bằng giọng cáu gắt, tôi hỏi cô:
- Tại sao mẹ đã có ba, có con rồi mà không ở nhà, lại bỏ đi theo chú Vũ. hở cô?
Cô tôi cắn môi đến rướm máu, im lặng một lúc, mới bật ra thành tiếng:
- Tại ba con thường đi làm xa, ít ở nhà.
- Chớ sao ông nội chết đã lâu - ba kể lại - bà nội vẫn sống làm lụng vất vã: nuôi cô, nuôi ba con và chú Út ăn học, mà bà có đi theo ai đâu, trong khi mẹ con rất sung sướng ? Nhà mình thật sự tan vỡ rồi phải không cô?
- Trời ơi, tội nghiệp cháu tôi !
Cô nấc lên, gục mặt vào tóc tôi, hai vai run run. Mấy giây sau, giọng cô sũng nước:.
- Thôi, con ráng học đi. Lớn lên rồi con sẽ hiểu, sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn, con nha.

Vâng lời cô, tôi cố gắng hết mình.
Mười hai năm trôi qua kể từ ngày ba mẹ chia tay, tóc cô tôi giờ chớm bạc. Cô chắt chiu nhựa sống đời mình để lo manh quần tấm áo, cả cái ăn… cho tôi yên tâm học tập.
Hơn bốn năm nơi giảng đường Đại Học, nhu cầu tiền bạc ngày càng cao, cô tôi cố bòn nhặt từ mảnh ruộng cằn khô, từ những bài viết còm cỏi của mình để gởi cho tôi, cô không muốn tôi đi làm thêm, phải toàn tâm trong chuyện học hành. Có lần tôi đã quay mặt, giấu giòng nước mắt khi thấy cô - lột đôi bông vàng của bà nội cho, đem bán, cầm tiền đưa tôi để làm đồ án tốt nghiệp. Ngày nhận bằng, biết tôi tốt nghiệp loại Giỏi, cô ra tận cổng đón tôi. Hai cô cháu ôm nhau, niềm vui vỡ òa, cũng là lúc chú Tâm chở vợ con đi ăn giỗ quê ngoại trở về. Họ chào, cô tôi cũng mĩm cười chào lại… Tôi thoáng thấy trên gương mặt bừng sáng của cô, chợt có áng mây buồn lặn sâu trong đáy mắt. Tôi thầm nghĩ: có lẽ cô chạnh lòng trước hạnh phúc của chú Tâm, mà đúng ra – cô là người được hưởng?!
Mười hai năm trôi qua, cây nhiều lần thay lá, bà nội tôi đã qua đời, ba tôi mấy năm trước lại đi thêm bước nữa. Ba tôi và cô Hảo có chung hai con – một trai, một gái. Chúng rất ngoan, mỗi lần tôi đi học xa về, cô Hảo và chúng luôn gần gũi, dành cho tôi những tình cảm ấm nóng, ruột rà…..
Mặc dù tôi vẫn thương ba, kính trọng cô Hảo và quí mến hai em…., nhưng giữa lòng tôi mãi mãi có một vết cứa, không sao lành miệng được. Đó là mẹ tôi, từ sau phiên tòa năm ấy…. không một lần trở lại mái nhà xưa!!! Nhiều khi nhớ mẹ đến cháy lòng, tôi chỉ biết vùi đầu vào sách vở.
Trong tôi nhiều lần nảy lên ý định "đi tìm mẹ và em Ngọc”, nhưng khả năng đứa học trò sống bằng sự bảo bọc của cô, tôi chưa thực hiện được điều mơ ước đó. Tôi chẳng dám mong ước xa xôi, là ba mẹ sẽ cùng về sống chung nhau, để tôi được tắm đẫm trong không khí hạnh phúc, yêu thương như thuở nào….. Lòng tôi chỉ canh cánh – muốn biết tin về mẹ và em Ngọc.
Hồi tôi chuẩn bị thi Tốt nghiệp Phổ thông, có người quen ghé nhà, kể lại với cô rằng - Lúc đi buôn chuyến đường xa, tình cờ gặp mẹ tôi và biết được chú Vũ đã bỏ rơi mẹ để theo một phụ nữ khác. Họ dắt díu nhau về quê cũ miền Trung. Còn mẹ tôi tiếp tục lập gia đình cùng người đàn ông gốc Khơme, hai người đã đưa nhau sang Nam-Vang làm ăn. Tôi không nghe người ta nhắc đến em Ngọc. Tôi chẳng hiểu em bây giờ ra sao? Ba mẹ chia tay nhau ngày ấy, tôi còn được người cô hết lòng thương yêu, đùm bọc và tận tình chăm sóc dạy bảo. Em Ngọc của tôi nhỏ nhoi như chiếc lá, liệu hồi mẹ còn ở bên chú Vũ, có ai để ý chăm lo cho em không? Liệu giờ đây mẹ tôi về sống chung cùng ai đó… em Ngọc có yên ấm hạnh phúc không? hay em lại sớm lăn vào đời tìm miếng sống? Thường đọc báo, thấy những mảnh đời đen tối của trẻ thơ khi cha mẹ bỏ nhau…., tôi thầm cầu mong em Ngọc của tôi đừng rơi vào hoàn cảnh không may ấy!
Nhớ buổi chiều học kì 2, năm thứ nhất…Lúc tan trường, đang lang thang định về kí túc xá, tôi chợt sững sờ, người run bắn… Đi phía trước, cách tôi vài mươi bước, một phụ nữ giống tạc mẹ tôi, tay dắt bé gái độ chín mười tuổi. Trống ngực tôi đánh liên hồi – không lẽ mẹ dẫn em Ngọc đi tìm tôi giữa đất Sài Gòn? Vẫn cái dáng thon thả, vẫn mái tóc cắt cao để lộ chiếc cổ trăng ngần… nhất định là mẹ tôi, chứ không ai khác. Lồng ngực muốn vỡ tung khi ngĩ đến niềm vui được gặp mẹ, tôi bật chạy nhanh theo. Muốn làm cho mẹ và em bất ngờ, tôi chạy vọt lên trước một khoảng, rồi quay lại, định gọi to tiếng "Me…ẹ..”, nhưng người phụ nữ kia đã dẫn đứa bé tạt vào lề, nhường đường cho tôi… Tôi dừng lại, thở hào hển và đôi chân muốn khuỵu xuống, bởi trước mắt tôi là người phụ nữ vô cùng xa lạ. Giữa lòng tôi như một triền sông bị sạt lỡ trôi tuột, cuốn phăng tất cả…. Hai tay bưng lấy mặt, tôi muốn khóc thật to trong nỗi cay đắng tột cùng….
Sau khi tốt nghiệp Đại Học, dành thời gian hơn nửa tháng, tôi xin phép cô lên đường tìm mẹ và em gái, nhưng duyên may chưa đến, thì tôi nhận quyết định đi làm. …
Trong thâm tâm , tôi vẫn tin rằng: một ngày thật gần, tôi sẽ tìm được mẹ và em tôi, miễn là mẹ và em còn sống trên cõi đời này.

Chiều nay ba mươi Tết.
Vì đặc thù công việc, chắc Ba tôi cũng sẽ về muộn. Có năm, mãi gần đón giao thừa, tiếng xe của Ba mới dừng trước cổng trong niềm vui òa vỡ của mọi người.
Tôi cắt mấy cành mai vàng cắm bên di ảnh ông, bà nội và chú Út. Nhìn mâm cơm cuối năm trên bàn thờ nghi ngút khói hương, thấy cô tôi lặng lẽ lâm râm khấn vái…. Tôi nhớ vô cùng, nhớ đến quăt quay không khí ấm cúng của gia đình vào những ngày Tết, khi tôi còn thơ bé…Cũng chiều nay tôi được súng sính trong bộ quần áo mới, quanh tôi có bà nội, có cô và cả ba mẹ, ai cũng dành cho tôi những bao lì xì nho nhỏ. Ngôi nhà tôi tràn ngập tiếng cười. Niềm hạnh phúc lan tỏa như nắng mùa Xuân chan hòa cùng vạn vật…Tôi thầm nhủ: giá như….
Hai đứa em - con cô Hảo và ba tôi - mặc dù đang tuổi ăn tuổi lớn, nhưng ngoài việc học, chúng cũng biết phụ giúp mẹ lo toan việc nhà. Nhìn chúng ríu rít như chim bên cô Hảo, đang bày chuyện nấu nướng…tôi nghe cổ họng mình nghẹn đắng…
Tôi tự hỏi: không hiểu trong cuộc sống li hương - chiều nay, mẹ tôi có thắp nhang đón Tết? Và em Ngọc của tôi, nơi nào đó có đón mùa Xuân an lành với tuổi hồn nhiên của mình ???

PHAN NGỌC HẢI


HOA... TÀN!

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016 / No Comments
HOA... TÀN!


Thân em - một xác Hoa tàn!
Bướm chê, Ong chán
Khóc hoàng kim...
Xưa!
Thanh xuân kẻ đón người đưa
Vợ khắp thiên hạ
Dư thừa cuồng say!

Cuối mùa nhan sắc - Đọa đày.
Chiếu chăn lạnh lẽo
Đêm gầy guộc... Đêm!
Tóc xưa liễu rũ, môi mềm!
Trăng nay giá lạnh
Cháy thèm... bờ vai!

Mai về với đất... Còn ai!
Một thời hoan lạc - xót cay... phận hèn?
Dăm cành Hoa trắng ủ ê
Ấm người dưới mộ
Hoa kề... kiếp Hoa!!!!

PHAN NGỌC HẢI
11:30 - 28/12/2016



Với Thơ_ HƯƠNG ĐÀI PHẠM

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016 / 2 Comments

Đôi lời......
Tôi không mượn áo "nhà Văn", "nhà Thơ" để khoác lên mình... rồi sinh Ảo tưởng. Niềm vui của tôi là những điều tôi viết ra bằng cảm xúc của mình...!
Giấu riêng tư, nên suốt đời trầm tích
Đá ẩn mình – khắc khoải chốn Đại Dương
Không cao thấp, phận hèn … nhẵn nhụi
Sóng bủa vây....
Đau buốt -
Đá … khiêm nhường!

PHAN NGỌC HẢI
23/01/2016 | 10:52

* Ngọc Hải chân thành cảm ơn anh Phạm Hương Đài - người bạn thơ có những vần Thơ gây cho NH nhiều hứng thú để chấp bút. Cảm ơn anh đã để lại trên trang PNH những vần thơ thật dễ thương. Xin trân trọng và cất giữ...

ĐỀN ANH … MÙA XUÂN!

Tình riêng,
anh chẳng trao tay
Sao đem thơ thẩn
đan cài áo em.

Sáng qua,
nắng lụa mới lên
Em đem áo giặt.
Vò mềm … tim ai!

Tàn đông,
ngắm bóng trăng gầy
Trách mình vô ý.
Lay phay … sợi buồn!

Thôi thì,
đền nhé – mùa Xuân
Tặng ai,
xin chớ ngại ngần … 
Nhé … ANH!

NGỌC HẢI
12:30 – 04/02/2013
@ Góp tí gió Xuân với Ngọc Hải nè. Chúc vui!

TÌNH YÊU - ANH ĐỀN

Tình riêng
chẳng dám trao tay
đành nhờ thơ thẩn
đan cài áo em

Đêm nay
mới thật là đêm
áo thơ vừa mặc
nghe tim đập dồn

Nụ Xuân
dường đã bồn chồn
trách chi em hỡi
để hồn liêu xiêu

Anh nào
dám mộng mơ nhiều
Mùa Xuân - em tặng
Tình Yêu - anh đền!
HƯƠNG ĐÀI
MỘT TRỜI NHUNG NHỚ!

Hôm qua giặt áo,
mới hay…
Tình riêng anh gừi.
lỡ vày … tim đau

Đem phơi,
Thơ đã úa nhàu
Nâng niu, em vuốt –
không sao … lặn lành!

Mùa Xuân –
em đã đền anh
Thì thôi - nhận nhé,
để dành mai sau....

Nhánh tương tư,
em gối đầu
Cả trời nhung nhớ -
dìm sâu ... Biển lòng!
PHAN NGỌC HẢI

NIỀM VUI ĐANG CHỜ!

Hôm nay
nhận được tin hồng
Trái tim mách bảo
Nỗi lòng nơi em

Cất vào
Sâu thẳm của đêm
Câu thơ thương nhớ
Càng thêm quặn lòng

TÌNH YÊU
Anh tặng XUÂN hồng
Nhận đi em nhé
Cho lòng anh vui.

Tàn đông
Mưa ngớt sụt sùi
Mênh mang Biển Tím
Niềm vui đang chờ!
HƯƠNG ĐÀI
BÊN THÊM … XUÂN SANG!
Tối qua,
trong giấc mơ vui
Thấy người trong mộng …
bồi hồi –
tặng thơ!

Cả đời,
Một phút ... mong chờ …
Câu thơ thương nhớ.
Câu Thơ ... dỗi hờn!

Ghé tai, em bảo –
"Mùa Xuân
Cài trong ngực áo,
nơi gần trái tim
Gửi anh,
tình của … riêng em ...”

Giật mình ... dụi mắt,
Bên thềm ...
XUÂN sang!
NGỌC HẢI
12:15 – 06/02/2013
NGÀY MỚI CHO EM!
Ngày mới về,
người hãy cố lên
trên đường vắng
biết đâu
ai kia đợi

Hãy nhóm lửa
sưởi trái tim yêu mới
cho biển tình
dào dạt
khúc hoan ca...
HƯƠNG ĐÀI
DI TRÚ
Có loài Chim trốn bão,
Di trú về nơi xa
Cuộn mình trong lớp áo
Đau đáu nhớ quê nhà!

Có dòng sông, sợ sóng…
Đau nỗi đời lênh đênh,
Tìm bình yên – di trú
Vẫn mênh mang… một mình.

Có tâm hồn. Di trú,
Mờ mịt, chốn thinh không
Quắt quay về cội cũ
Nơi bắt đầu
Dòng Sông!!!
PHAN NGỌC HẢI

CÓ LẼ NÀO
Có lẽ nào như thế
dù đất đã lên đời
xô bồ phố thị
ồn ả những âm thanh ma mị
vẫn còn đây
thấp thoáng bóng trăng nghiêng
lời ru của mẹ
vẫn còn đây
dẫu không nhiều
những bạn bè
lặng lẽ
đi bên ta
chia sẻ những vui buồn.

Có lẽ nào
rời xóm
đi luôn
để tiếc nhớ
cho người ở lại
bạn tôi ơi!
HƯƠNG ĐÀI
TIẾC!
Vầng trăng xưa,
tròn căng kỉ niệm
Vẫn đẹp ngời …..

Thương xóm – hôm nay!

Bước thần kì,
xóa sạch nét chân quê!
Em lạc lỏng …

giữa hai miền: đồng, phố!

Là cánh chim
sống đời di trú
Trời cuối chiều.

Đau đáu nhớ … vườn xưa!

Thương một thời … sớm nắng, chiều mưa…!!!
PHAN NGỌC HẢI
BIỂN ƠI!
Đêm cuối hạ, trời giao mùa oi ả
Trăng ngủ rồi thấp thoáng ánh sao
Bỗng nhớ về chốn cũ nôn nao
Lần tìm lại dấu xưa kỷ niệm

Biển còn đây mặn mà Biển Tím
Trăm năm buồn thảng thốt quặn lòng đau
Nỗi niềm xưa như vừa mới bắt đầu
Dan díu mãi câu thơ đời thăm thẳm.

Như rất gần lại như xa lắm
Biển ơi anh hiểu lắm Biển tình!...
HƯƠNG ĐÀI
04/07/2014 | 22:41

ĐÁ BIỂN
"Đêm cuối hạ, trời giao mùa oi ả
Trăng ngủ rồi thấp thoáng ánh sao” (1)
BIỂN giá băng bên sóng thét gào
Chợt thổn thức – thơ nồng "say đắm” (2)

Thả giọt lòng
về miền … xa thẳm
Chữ câu chưa … đủ ý, tròn vần.
Ngẩn ngơ buồn
lay thức … vầng trăng
Khêu đóm lửa …
Tình Thơ cháy bỏng!

Nếu cõi thơ,
tình là ảo mộng
ĐÁ cam lòng
trầm tích … muôn sâu!
Trót thân tằm
trọn kiếp nợ dâu
Xin phủ phục,
Một lần … tỏa rạng!

Cứ dài thêm!
Đêm đừng vội sáng
Cho ta say khúc nhạc … hồn ai
Ôm vần thơ!
gối mảnh trăng … gầy,
Hương trời đất,
ủ tim trần
… ĐÁ BIỂN!!!
PHAN NGỌC HẢI
20:25 - 06/07/2014
(1) (2) Thơ HĐ.
Đá trầm tích
hồn thơ dâng hiến
giữa muôn sâu
rung chuyển thế nhân
"Chữ câu chưa... đủ ý tròn vần”
mà "giọt lòng” - sóng ngầm "lay thức”

ĐÁ BIỂN vẫn "cam lòng” trầm tích
Để Tình Thơ cháy bỏng
bến sông Tương.
Xin úp mặt vào lòng Biển rộng
Để bồng bềnh giữa sóng trùng dương.

Xin quì gối chạm môi ĐÁ BIỂN
Ủ vần thơ dậy mật
tỏa hương
............
HƯƠNG ĐÀI
12/07/2014 | 14:19

Anh Hương Đài thân quí,
Khá nhiều việc bận bịu trong cuộc sống, cùng tâm trạng bất an vì nỗi lo sức khỏe đứa em trai, thời gian gần đây NH ít vào FB. Hôm nay đưa bài viết, tình cờ đọc bài thơ HÃY VỀ QUẢNG NGÃI CÙNG ANH thật Hay và cảm động!
NH xin vài dòng (múa rìu…) vui với anh, cũng là tặng bạn Thơ thân quí!
NH chúc anh HĐ luôn VUI KHỎE nhé!
HÃY VỀ QUẢNG NGÃI CÙNG ANH

Em hãy về Quảng Ngãi cùng anh
Cho năm tháng thêm gừng cay muối mặn
Cổ Lũy Cô Thôn trăng không còn hiu quạnh
Thuyền dập dìu trên bến Tam Thương

Về cùng anh thăm đất mẹ ngoan cường
Qua mưa nắng bão dông vẫn bền lòng son sắt
Từ Thiên Ấn hướng tầm nhìn Dung Quất
Giữa đồng xanh khuấy dòng nước Thạch Nham

Ta cùng nhau lên đỉnh núi Cà Đam
Say sưa ngắm chiều Vân Phong Túc Vũ
Đêm cuối thu nồng nàn hương hoa sữa
Dòng sông Trà lấp lánh ánh sao đêm

Về cùng anh, về Quảng Ngãi nhé em
Biển Mỹ Khê biếc xanh màu hy vọng
Đảo Lý Sơn bốn bề vang tiếng sóng
Từ ngàn đời mang khát vọng vươn xa

Em sẽ hiểu thêm con cá bống sông Trà
Kẹo mạch nha cùng đường phèn đường phổi
Thưởng thức tô don có thấy lòng nông nổi
Mà ngọt ngào lời nhớ thương nhau?

Quảng Ngãi từ lâu đã hết bạc màu
Cây hạnh phúc mỗi ngày thêm xanh thắm
Phố đã mọc giữa rừng xanh núi thẳm
Đường đến trường ngắn lại dưới chân em

Ngọn đèn dầu hiu hắt trong đêm
Chỉ còn lại nơi miền ký ức
Dẫu nhiều đêm trở trăn thao thức
Vẫn thấy lòng rạo rực đón xuân sang

Về cùng anh em nhé hân hoan
VSIP Tịnh Phong sẽ cùng Dung Quất
Tình yêu mới trẻ trung bừng thức
Hẹn mùa vui hạnh phúc dâng tràn...
HƯƠNG ĐÀI
EM CHƯA VỀ … QUẢNG NGÃI
(CM cho một bài thơ HÃY VỀ QUẢNG NGÃI CÙNG ANH
của anh Hương Đài).

Em chưa về Quảng Ngãi - quê anh!
Thăm Sa Huỳnh, dạo sông Trà Khúc.
Cho trái tim nửa mơ, nửa thực
Ríu bàn chân, thương lắm … Mỹ Lai!

Em chưa về Quảng Ngãi!
Nhớ hoài …
Câu thơ ai thiết tha, đằm thắm…!
Tô Don thơm – đằm mồ hôi mặn
Ngọt kẹo Gương – mưa nắng vun bồi!
Em chưa về Quãng Ngãi!
Ước mơ…
"Cá bống kho tiêu, cá thiều nấu ngọt”
Quên đớn đau – buồn vui … được, mất!
Để lòng thanh, bên Thiên Ấn an lành…

Mai em về Quảng Ngãi
… cùng anh!

PHAN NGỌC HẢI
Sài Gòn – 9:15 - 04/11/2013
Gửi bởi: Hương Đài - 06/03/2014 | 22:06
ANH SẼ ĐỢI

Sợi chỉ hồng dù rất mong manh
Vẫn có thể kết tình nhau lại
"Mai em về..." và anh luôn đợi
Núi Ấn sông Trà vẫn mãi bên nhau
Anh sẽ chờ em dù có bao lâu
Năm tháng trôi sông bên bồi bên lở
Em chưa về là em còn nợ
Nhớ sẽ đền...phải ở lâu hơn...
HƯƠNG ĐÀI
EM SẼ VỀ

"Em chưa về là em còn nợ” (*)
Câu ân tình ai gửi bến Tam Thương
Giữ dùm em vị ngọt kẹo Gương
Cất hộ em màu sen Liên Chiểu.

Chôn nửa đời gai chông … mới hiểu
Sóng Trà giang ngọt diu - tình anh
Em sẽ về, dẫu tóc phai xanh
Ấm bàn tay … dưới chiều Thiên Ấn.

Vứt sau lưng gió mưa  lận đận
Đưa nhau tìm bờ "xe nước” xa xưa
Lắng hồn êm - điệu lí, khúc giao mùa
Thắc thỏm trong em – trời quê
 … Quảng Ngãi!!!

PHAN NGỌC HẢI

Cho Ngọc Hải cop bài thơ của anh Hương Đài trên FB nhé !
Bao năm rồi không gặp
Em có còn với tôi?
Bao năm rồi không gặp
Bước chân nghe bồi hồi

Tháng năm xa vời vợi
Có nhớ gì không em?
Giọt sương nào lưu luyến
Đang neo mình trong đêm?

Ly cà phê chờ đợi
Tý tách đếm thời gian
Có nỗi lòng khấp khởi
Giữa Sài Gòn thu sang...
Hương Đài Phạm
21 Tháng 8

Ta về, người đã đi
Sài Gòn đêm trống hoác
Giọt sương buồn hoen mi
Cà phê Xưa ... bỗng nhạt!

Phố khuya ta vẹt gót
Xuôi ngược tìm Hương người
Hơn nửa đời đắng đót
Mơ một mùa - Thơ vui...

Ta trở về - cay mắt
Hồn hoang vu, gió lùa
Người đi, Trăng giấu mặt
Sài Gòn - đêm Thu... mưa!!!

PHAN NGỌC HẢI

0:40 - 27/08/2016