Thơ mới nhất:

Menu

Với Thơ_TRÚC TÂM





* Ngọc Hải chân thành cảm ơn anh Trúc Tâm kính quí, đã dành và chia sẻ cùng NH những buồn vui qua những vần thơ không thể quên.
Cảm ơn anh cho NH được cơi giữ trong “Ngôi nhà KỈ NIỆM” của mình những con chữ chắt lọc.
Trân trọng!



TRĂNG LIỀM!
--- ooo ---
Tối qua, đầu tháng Trăng liềm. Hình như "dấu móc” khoét tim – điếng người!
Vẫn vầng Trăng cũ đầy vơi, vẫn "người chưa cũ” buông lời trách – Đau!
Buồn!
Ra đứng tựa bờ rào, ngắm trăng – trăng lặn, ngắm sao – sao mờ! Một mình về với cõi Thơ, xót câu lục bát – ai chờ đợi ai?! Mây … cười - khép cổng. Lưu đày! Kể từ dạo Gió – hương cài … ngõ xưa!!!
PHAN NGỌC HẢI

Chia sẻ cùng em với :"TRĂNG LIỀM"
Đã thề gắn bó tình Thơ
Dám đâu neo đậu bến bờ tình ai…
Con tim cửa khóa then cài…
Trọn đời mãi giữ
Thuyền này – Bến xưa !
TRÚC TÂM  (Văn Thư Trần) 

CHIẾC LÁ THU XƯA....
---   ooo   ---

Mai nhắm  mắt, về miền tịnh thổ
Xin gọi  người – hai tiếng: cố nhân!
Đừng rắc  hoa, thắp hương phần mộ
Gửi dùm em – một chiếc lá  vàng!
Chiếc lá  vàng của mùa Thu cũ
Có bài thơ  Dang Dỡ ... riêng em!
Em ra đi,  hành trang – nỗi Nhớ
Nơi lòng  sâu, ngủ giấc yên bình!
Chỉ có thế  mới mong quên lãng
Nỗi niềm  riêng cất giữ trong hồn
Em yêu lắm,  những ngày đẹp nắng
Giờ hết  rồi!
Tất cả ...
Hoàng Hôn!!!
PHAN NGỌC HẢI
Sài Gòn,  2:00 – 25 – 03 - 2012

XIN ĐỪNG
---   ooo   ---

Chớm thu, lá chửa kịp vàng
Gió heo may đã vội mang se buồn
Tình chiều tươi dáng hoàng hôn
Đã toan đem sắc tím trôn xuống mồ
Xin đừng vò héo câu thơ
Đã nghe nắng đẹp trải bờ Biển xanh
Ru sâu giấc ngủ yên lành... !
TRÚC TÂM
 
NGẬP NGỪNG
---   ooo   ---
Lời yêu chưa kịp trao em
Vẫn thầm ao ước thành duyên vợ chồng
Cũng vì nhút nhát, ngập ngừng
Để lòng mặn muối, cay gừng, chia xa
Bên kia bờ dải Ngân Hà
Thuyền em neo đậu, nhạt nhòa tình tôi
Âm thầm nhung nhớ đầy vơi
Chỉ còn tôi
Với bóng tôi…
Trách mình !!!
TRÚC TÂM

ĐỪNG TRÁCH
---   ooo   ---
CM bài thơ NGẬP NGỪNG của anh TRÚC TÂM
Thôi, đừng trách nhé… người dưng!
Trót không mặn muối, cay gừng – lỡ duyên.
Bây giờ ván đã ghép thuyền
Bây giờ tình đã bình yên, cuối chiều!
Tiếc câu lục bát… trót gieo
Tiếc ai vướng vít – lời yêu… ngập ngừng!
Sang sông! Giữ chữ thủy chung
Người dưng… đừng trách!
Người dưng…
Rối lòng!!!
PHAN NGỌC HẢI
20:00 – 05/09/2012 

TÔI !
---   ooo   ---
Kính tặng anh netque (TT) thân quí!
Anh hỏi tôi – sao viết thơ Buồn?!
Trò đời – Sân khấu. Tôi cười suông.
Chỉ đêm, soi bóng mình – trang giấy…
Tôi chính là Tôi! Nước mắt vương…!
PHAN NGỌC HẢI 

MƠ!
---   ooo   ---
Đêm qua, trong giấc mơ buồn!
Gặp ai – viên mãn bài thơ: TÌNH HỒNG!
Lặng cười. Mình trốn -  thinh không!
Giật mình. Tỉnh giấc!
Mênh mông ...  trời sầu !!!
PHAN NGỌC HẢI
7:00 – 01 – 11 – 2011

TỈNH
 ---   ooo   ---
Tỉnh rồi mới thấy hết buồn
Vầng đông trải sợi nắng vương nụ hồng
Ngắm trời, xanh tận tầng không
Vươn vai, viên mãn giấc trong mơ sầu !
Trúc Tâm (netque)
22:42 – 01 – 11 - 2011

VIẾT CHO TÔI
---   ooo   ---
Đêm nay không giống đêm qua,
Nhìn Trăng. Chẳng biết Trăng già hay non?
Liêu phiêu – một chút tình mòn,
Trăng rằm đã vỡ, khó tròn trặn… xưa!!!
PHAN NGỌC HẢI
0:00 - 10 – 11 - 2011

NÓI VỚI EM
---   ooo   ---
Ta cùng nhìn lại ngày xưa,
Thấy mình sung sức như vừa vượt non.
Nụ cười tròn trĩnh … chưa mòn,
Tình hong nắng mới … càng giòn hơn xưa!
Trúc Tâm
11 – 11 – 2011 

CHIỀU ƠI,… Ở LẠI!
---   ooo   ---
Chiều nay trời không mưa,
Nắng vàng phơi trên phố!
Bâng khuâng hong nỗi nhớ,
Ấm chút tình mùa Thu!

Nâng niu lau bụi mờ,
Trên khối tình chưa cũ
Ta yêu và trân giữ,
Tinh khôi – cuộc tình sầu!

Dù cuộc đời bể dâu,
"Thời gian vào quên lãng,
Không ai sống - Dĩ vãng!..."
Riêng ta vẫn cưu mang!

Chiều ơi, đừng qua mau
Nắng vàng đừng ngủ vội,
Ta sợ rồi … đêm tối!
Nỗi buồn!
Về,
Ru ta!!!
PHAN NGỌC HẢI
1:30 – 15 – 11 - 2011

 ĐỪNG SỢ
---   ooo   ---
Nắng phơi tím phố sắc chiều
Bâng khuâng nỗi nhớ…! Cô liêu cõi lòng !
Tình đầu như giọt nước trong
Cố nâng niu giữ để không vẩn mờ
Bỗng dưng khoảnh khắc hững hờ… !
Để tình hóa đá…! Thành mồ chôn tim !
Chiều nghe thảng thốt tiếng chim
Nhủ lòng ! Đừng sợ, mặc đêm gợi buồn !
Trúc Tâm
18:00 - 15/11/2011 

TÌNH ĐÂU RẺ VẬY?
---   ooo   ---
Chữ TÌNH đâu rẻ vậy người ơi!
Đâu chỉ thoáng qua, nửa nụ cười…
Câu Thơ trân giữ - còn chưa trọn,
Xá gì một mảnh … lá thu rơi?!!!
PHAN NGỌC HẢI
2:30 – 16 – 11 - 2011

TÌNH KHÔNG MUA BÁN
---   ooo   ---
Tình không mua bán… chớ à ơi!
Tình chẳng đổi trao … để ngậm cười!
Níu giữ tình nhau cho vẹn trọn
Ngàn vàng khôn chuộc giọt tình rơi!
Trúc Tâm
21:23/ 18/ 11/ 2011

@ Quí tặng em !  Nhà giáo  Phan Ngọc Hải
Nhân ngày NGVN 20/11/2011

TÌNH THẦY
---   ooo   ---
Một bông hoa đẹp giữa đời,
Tính thầy, công thợ "trồng người” tháng năm
Miệt mài như thể nết tằm,
Vẫn đoan trang nét duyên thầm…Quỳnh hoa!
TRÚC TÂM

NGHIỆP DĨ
---   ooo   ---
Bụi phấn còn vương dưới mái trường,
Thầy tôi – bó đuốc – đã soi đường
Đàn em. Áo trắng, bao thế hệ
Nghiệp dĩ, giờ tôi trót… vấn vương!!!
PHAN NGỌC HẢI
2:30 – 18 – 11 – 2011


NẶNG VƯƠNG
Gắn bó tuổi thơ với lớp trường
Lớn lên mỗi đứa một con đường
Mưu sinh muôn nẻo, tình đa hệ
Nghiệp chữ riêng tôi mãi nặng vương !
Trúc Tâm
20:00 20-11-2011
Đừng hỏi "Vì sao ĐÁ BIỂN buồn?
Chọn vùng hoang lạnh – kiếp cô đơn,
Vì sao lánh mặt nơi trần thế,
Suốt đời trầm tích chốn Đại Dương.!!!!
PHAN NGỌC HẢI

Tôi hiểu vi sao Đá Biển buồn !
Bạc đầu ngọn sóng...nhấn Thuyền thương
Ấp u giọt nhớ trong tim Đá
Mắt khóc miệng cười giữa Đại Dương !
TRÚC TÂM

Cảm ơn anh - hiểu: ĐÁ BIỂN buồn!
Ngàn năm dâu bể chuyện yêu đương,
Thì thôi! Đành vậy – miên trường BIỂN,
ĐÁ dưới lòng sâu. Rớm lệ THƯƠNG!!!
PHAN NGỌC HẢI

Quý Em tài, sắc lại khiêm nhường
Tiếc nỗi bể dâu chuyện yêu đương
Ai đặt tên Em thành Đá Biển
Để Ngọc Hải luôn nhuốm lệ Thương
TRÚC TÂM
21:29/24/11/2011     
  

CHIM CUỐC
---   ooo   ---
Cuốc nhớ ai mà khản tiếng ve,
Dẽo mồm ra rã những ngày hè
Bờ đồng chui lủi như kẻ trộm,
Ngõ xóm lách luồn tựa chú kê.

Gọi bạn thiết tha lời ái mộ,
Mời tình khao khát giọng bùa mê
Thương thay thân cuốc đồng đen đủi
Vạ miệng, mỏi mồm… Chuốc tiếng chê!
TRÚC TÂM

KIẾP VE SẦU
---   ooo   ---
Oán than chi mãi - cũng kiếp ve,
Phượng vừa phun lửa. Gọi sang hè!
Áo trắng! Ai – thương thầm, nhớ trộm,
Mới Đông, đã Hạ… thoáng giấc kê!

Ngày mai rã cánh, ai xây mộ
Sao oán than hoài … chẳng mõi mê?!
Số kiếp ve sầu thường đen đủi,
Một người thương … cả vạn kẻ chê!!!
PHAN NGỌC HẢI

NGÀY MỚI
---   ooo   ---
Bình minh gõ cửa, sương vừa tạnh
Sợi nắng ban mai sưởi ấm tình
Xua tan ảo mộng đêm hiu quạnh
Ríu rít hiên ngoài rộn tiếng oanh

Đón cơn gió lạc, tươi ngày mới
Như giọt tình xưa thuở ban đầu
Say nghe chim hót, lòng mát rợi
Đẹp khúc tình đời tới mai sau.
TRÚC TÂM

NỖI LÒNG ĐÁ BIỂN
---   ooo   ---
Trái tim vừa khép. Buồn chưa tạnh!
Sợ lắm ai ơi -  Một chữ Tình!
Trót thân ĐÁ BIỂN, đời hiu quạnh,
Sóng cả ngàn khơi… dạt tiếng oanh!
Tình chưa đã cũ, tìm chi mới?
Câu Thơ thành máu. Cuối như đầu,
Đêm nghe tiếng gió xa rời rợi,
ĐÁ BIỂN trầm tư… mãi muôn sau!!!
PHAN NGỌC HẢI
29-11-2011 

VƯƠNG TƠ
---   ooo   ---
NGẮM  hòn non bộ trước sân nhà,
HÌNH  tượng y trang đóa đại hoa
ĐÁ  trắng nghiêng soi vầng nguyệt xế
BIỂN  xanh thấp thoáng dáng chiều tà
LÒNG  mong bạn mới, càng nung nấu
DẠ  nhớ tình xa muốn vỡ òa
VẤN  vít tâm mình say cảnh sắc
VƯƠNG  tơ lòng, nét đẹp tài hoa!
TRÚC TÂM (T.V.THƯ)
Đan Phượng 10-12-2011

@ Ngọc Hải rất cảm ơn tấm lòng đẹp của anh Trúc Tâm. Xin góp vui với anh nhé!
BỐI RỐI
---   ooo   ---
NHÌN  dãy đồng xanh, ngút mắt xa
DÁNG  như thiếu nữ trải thân ngà
NÉT  hoa, ai tạc rung lòng tục
QUÊ bút, người tô động dạ ta!
TÂM  yên - lặng ngắm trưa thanh vắng
HỒN  náo- vờn  trông chiều sắp tà
XAO  xuyến ý thơ, tìm vận đối
ĐỘNG  hoài câu cú, nhớ người xa!
PHAN NGỌC HẢI
SàiGòn, tối Thứ bảy - 10 – 12 - 2011
 
TRỐNG TRẢI
---   ooo   ---
Rõ khổ em tôi, kiếp giời đày
Già rồi mà dáng vẫn phây phây
Nói cười, nhiều bác còn mê mệt
Dáng dấp, ối người vẫn đắm say
Ở vậy nuôi con, không người với
Cắm sào đậu bến, chẳng ai lay
Một thuyền một lái, khoang tình vắng
Trống trải trong lòng, cực lắm thay !
TRÚC TÂM

TRỐNG TRẢI @
---   ooo   ---
Trống trải, đôi khi chẳng bị đày
Nợ đời chẳng vướng, sống phây phây.
Lo toan, lệ thuộc – người thêm mệt
An nhiên, tự tại – dạ càng say.
Tao nhân, mặc khách … không dám với
Ẩm ẩm, ương ương … mặc gió lay
Ngắm Hoa, thưởng Nguyệt – đêm thanh vắng
Hương lòng ngan ngát – quí hóa thay!!!
PHAN NGỌC HẢI
Tối Thứ tư, 14/12/ 2011

NIỀM MONG
---   ooo   ---
Khách về với bến đò Đông
Như phù sa đọng bãi sông đắp bồi
Thuyền Em vừa cập bến Tôi
Mong đừng vội vã... Hợp rồi lại xa !
TRÚC TÂM
22:30 - 14-12-2011

XÔNG THƠ
---   ooo   ---
Hương trầm - Tôi đốt, ngày Đông
Xông tình Thơ cũ - dù sông lở, bồi!
Lá vàng vây phủ đời tôi
Tình thơ vẫn đẹp. Dẫu đời mãi xa!!!
PHAN NGỌC HẢI 

Họa chia sẻ với "NUỐI" cùng Em
TRÓT
---   ooo   ---
Giọng cười suông, cứa lòng nhau
Như luồng tạp khí, lách sâu dòng đời
Độc cầm nhả giọt chơi vơi
Tiếng chim gõ kiến buông lơi âm thầm
Bước đời lắm nỗi thăng trầm
Trót say nghiệp chữ, lệ đầm câu thơ
Gói buồn, hong lại chữ khờ
Nhuộm màu Biển biếc tím mơ lạc loài 
TRÚC TÂM
22:16/17/12/2011

@ Ngọc Hải rất cảm ơn anh, nối với "TRÓT”, anh Trúc Tâm nhé!
LỠ !!!
---   ooo   --- 
Đắng cay cạn tỏ lòng nhau,
Gian nan mới thấu nông sâu Tình Đời!
Buồn – Vui, như nước đầy vơi
Hết tan rồi hợp …. Sóng khơi thì thầm!
Nỗi đau là nốt nhạc trầm
Khắc vào tâm não. Nặng đầm câu Thơ
Ai khôn, không trót dại khờ?
Nghĩa Nhân... sau trước - có đâu lạc loài ?!!! 
PHAN NGOC HẢI
21: 30 – 22 - 12 – 2011
Em,
Đọc "Lỡ" của em như một sự đúc kết tình đời, lẽ sống. Một sự trải nghiệm thực tiễn sâu sắc. Tám câu thơ đầy tâm trạng, nỗi niềm riêng.
Anh đã gặp Em, một phụ nữ thật tỉnh táo, thông minh và rất bản lĩnh. Tài hoa !
Anh trân quý tặng Em :

QUỲNH HOA

Quỳnh hoa duyên dáng sống thanh tao
Dẫu ở bên vườn hoặc sảnh cao
Trăng vén màn đêm, dòm nhụy hé
Gió luồn bóng lá, lách thùy vào
Xôn xao nắng sớm, không ong bướm
Rộn rã mưa chiều, nặng nghĩa giao
Xuân sắc tương phùng thi sĩ ngắm
Yêu kiều sánh với mặt anh hào.
TRÚC TÂM
23/12/2011 | 19:41
 
Anh Trúc Tâm thân quí,
Bài Thơ Đường luật của  anh quá  tuyệt, NH rất thích. Nhưng… Anh Trúc Tâm ơi, độc chước của  anh tung ra, thì Ngọc Hải chịu chết thôi! Để đáp lại thịnh tình của anh, NH  đành "họa từ” cho vui, anh nhé!

THÚ VUI
Thú vui  nào cũng lắm thanh tao
Khoe  tài thời kẻ thấp, người cao
Tu mi quân tử, len lén hé
Hợm hĩnh tiểu nhân, xồng xộc vào
Vườn Xuân rộn rã đầy ong bướm
Điền viên lặng lẽ độc tiêu dao
Ta dại khép mình, ngại kẻ ngắm
Người khôn phô tướng,  lắm  tự hào. 
PHAN NGỌC HẢI
1: 00 - 25 – 12 - 2011
 
LÒNG BIỂN

Nghe Biển chiều nay trải nỗi lòng
Nhìn dòng sông ngược, nhớ mùa ĐÔNG
Chiều THU xào xạc se lòng Biển
Đêm HẠ buồn tênh tiếng cuốc đồng
Ngơ ngác mảnh Trăng, Xuân rộn rã
Tình suông chén ngọc , rượu chưa nồng
Xuân ơi ! Có tỏ chăng tình Biển
Xuân đến mênh mang cả cõi lòng !
TRÚC TÂM
17:06 – 05 – 01 – 2012

LÒNG BIỂN (*)
Cảm ơn ai đã thấu nỗi lòng
Biển đời tím thẫm, cuối mùa ĐÔNG!
Trăng THU vằng vặc, thơm hồn biển,
Nắng HẠ chang chang, ngọt gió đồng…!
Chưa xế tà huy – băng giá Biển
Vừa tàn bóng nguyệt - Gió say nồng
XUÂN  về! Nhè nhẹ, khoan thai … nhé
Đừng vội xôn xao. Biển rát lòng!!!
PHAN NGỌC HẢI
2:00 – 07 – 01 – 2012 

SỨ & SÀNH

Nếu ai từng thám hiểm Biển xanh
Sẽ được thấy đá ngầm sắc cạnh
Nếu cố tình, tưởng mình dư sức mạnh
Sẽ có ngày chìm đáy Biển xanh
TRÚC TÂM

Giấu riêng tư, nên suốt đời trầm tích
Đá ẩn mình – khắc khoải chốn Đại Dương
Không cao thấp, phận hèn … nhẵn nhụi
Sóng bủa vây. Đau buốt - Đá … bình thường!
PHAN NGỌC HẢI

THÁNG BA
Tháng ba hoa gạo ửng trời
Cải ngồng duyên dáng vàng ngời sắc hoa
Rộn ràng mồng 8 tháng 3
Chúc em rạng rỡ, đóa hoa gợi mùa
Giọt huyền mộng mị buông tua
Thanh tân màu áo tím mùa hoa xoan
Thiêng liêng thiên chức Trời ban
Thiếu em như nửa thế gian vô hồn 
 TRÚC TÂM
05 – 03 – 2012

BÀI THƠ THÁNG BA
Ơi thương quá – bài Thơ mồng TÁM
Đẹp vô ngần như nắng tháng BA!
Thơm thảo lắm, tình anh trao tặng
Em nâng  niu, trân giữ làm quà!

Xin cảm ơn –  bình minh lấp lánh
Dòng Thơ  xanh, câu chữ tươi nguyên
Xua gió  rét, hoàng hôn hiu quạnh
Ngày ấm  nồng - thiên chức thiêng liêng!!! 
PHAN NGỌC HẢI
Sài Gòn, 06 – 03 - 2012
@ Chúc Em ngày 8 tháng 3
Một bông quỳnh trắng đậm đà sắc hương.
( T.T)

@ Ngẩn ngơ một đóa Quỳnh Hương
Trăng khuya bàng bạc … Thơ Đường – netque !!!
(PNH)

ĐỜI THƠ

Trời cho nhan sắc má hồng
Lại ban thêm một chữ tòng nghiêng vai
Trăng tròn, óng ả sương mai
Trăng nghiêng cuối tháng miệt mài đời thơ

Lối yêu trắc trở cách đò
Lời thơ vẫn nặng bến bờ tình xưa
Chân cầu in bóng lơ thơ
Ngó mây thêm nỗi thẫn thờ ruột gan

Tình đầu chưa hợp đã tan 
Người đi để lại bàn hoàn lòng ta
Đêm về đếm hạt sương sa
Câu thơ ướt sũng kệ nhòa năm canh

Lại yêu như thuở còn xanh
Câu thơ lỡ vận chòng chành niềm riêng
Cuộc đời xô đẩy ngả nghiêng
ĐỜI THƠ, NGHIỆP CHỮ, MẸ HIỀN, TÌNH CHA !!!
TRÚC TÂM

KIẾP TẰM
Viết tặng riêng anh Trúc Tâm kính quí!

Làm Thơ để tự ru mình
Ủi an những lúc Biển tình bão giông.
Lỡ mang chút phận má hồng
Em vô duyên, lụy phải vòng bể dâu!

Hình như hai chữ CƠ CẦU
Trời dành riêng - kẻ … đa sầu, đa mang?!
Chưa qua sông, đã lỡ làng
Chưa ngọt bùi, đã nhận phần đắng cay!

Người ta muối mặn, gừng cay,
Mải mê Thơ thẩn, em hoài … truân chuyên!
Dập dềnh – sóng vỗ mạn thuyền
Sóng tan đời sóng, thuyền quen độc hành!!!

Bài Thơ em  viết tặng anh
KIẾP TẰM  nhả sợi tơ mành – Nợ Dâu!
Gieo neo  con chữ - đôi câu
Nỗi lòng  của Biển,
Nông ... sâu
Vơi ... đầy !!!
PHAN NGỌC HẢI
Sài Gòn, 1:30 – 15 – 03 - 2012

ĐÒ TRĂNG …!

Nửa khuya
văng vẳng gọng hò
Xôn xao sóng nước –
con đò chở trăng?!

Vén rèm thưa, gót nhẹ nhàng
Ngẩn ngơ –
bến vắng,
bóng … hàng phi lao!

Tầng không,
rớt tiếng nhạn chào
Xếp bài thơ mới,
dạ nao nao buồn!

Xa xa
trầm lắng hồi chuông
Vọng từ cổ tự,
dỗ hồn … chênh chao!

Đò trăng
về phía trời nào?
Để người ở lại,
khối sầu … riêng mang???!

PHAN NGỌC HẢI
3:15 – 17 – 04 - 2012

 PHÂN VÂN

Đọc thơ người…Thấy phân vân
Câu thơ kín hở, ý gần, lời xa
Đời người ví tựa đời hoa
Quỳnh đêm khép mở hiên nhà hắt hiu
Tránh nơi nắng sớm, mưa chiều
Xa nơi gió bụi , dập dìu bướm ong
Hồn hoa đã tắt lửa lòng !
Nguyện cầu trọn kiếp vui cùng tình Thơ
TRÚC TÂM 
 

VẪN CÒN

Vẫn còn nguyên vóc Trăng buồn
Vẫn đầy nhiệt huyết, nửa hồn vợi đau
Câu thơ mang nặng bể dâu
Đọc lên thấm đẫm tình đầu, ấm môi

Thay đi từ ”HẾT” dùm tôi
Để tình đẹp mãi một thời Thu xanh
Ngày xưa Biển cũng ngọt lành
Trách ai thả muối ! Biển thành hôm nay

Sóng cồn ! Biết trách ai đây ?
Vẫn màu tím biếc… Tình say Biển chiều…?!

TRÚC TÂM

VẪN CÒN*
Riêng tặng anh TRÚC TÂM thân quí!

Vẫn còn  nắng đẹp.
Chiều nay
Em gom mây  trắng,
về xây "lều  vàng”
Cất bao hệ lụy trần gian
Nhốt bao đau khổ, tháng năm lở - bồi!

Vẫn còn Phượng thắm –
anh ơi!
Tháng tư lửa hạ, bồi hồi sắc hoa …
Rớt rơi tiếng cuốc.
Chiều tà
Giục người viễn xứ ….
Nhớ nhà, nhớ quê!

Vẫn còn tiếng sáo trên đê
Thì còn "thơ thẩn”
đi – về "đó … đây”
Tóc xanh dù đã sương phai
Vẫn còn lệch gánh đôi vai …
chữ TÌNH!

Vẫn còn!
Còn mãi - nhé anh
Dẫu: Đời cõi tạm!
Cái Tình … muôn sau!
Mong sao, giữ đẹp hồn nhau
Thắp bùng lửa Hạ!
Cất sầu hiên Đông!

Vẫn còn
Thơ ấm!
Rượu nồng!!!

PHAN NGỌC HẢI
SG, 16 – 04 – 2012
.
EM …!

Em không chân lắm, tay bùn
Buổi mai ngồi chợ, chiều hôm gánh gồng.

Đời em nợ với dòng sông
Gắn liền con chữ - tuổi hồng, duyên thơ!

Vào đêm – đề Toán … đợi chờ
Khuya về, ôm khối mộng mơ … gối đầu!

Trăng nghiêng, dìu dịu hương cau
Thơ nồng vôi trắng, xanh trầu … người têm!

Thơ không quấn chiếu, đắp mền  (*)
Đập phòng, bẻ khóa – nổi nênh … vu hồi!

Ta bà một cõi … rong chơi
Em vân du, để cả đời … lụy mang!!!

PHAN NGỌC HẢI
Sài Gòn! 15:00 – 19/09/2012

SEN
Sinh ra từ mảnh ao bùn
Hương Sen ngan ngát, cánh chum chúm gồng
Mang hồn cốt của non sông
Danh thơm in đậm khắp dòng văn thơ
Bắc – Trung – Nam những mong chờ
QUỐC HOA ! Rạng rỡ, chiếm cơ hội đầu
Ngọt ngào chen vị hương cau
Sen hồng xứ Bắc, màu trầu vụng têm
Sen Gò Công, trắng mịn mềm
Hai màu hòa quyện, đẹp duyên tình đời
THƠ – HOA tao nhã thú chơi
Kiêu sa, Sen nở trắng trời mênh mang
TRÚC TÂM
 
NGỌN LỬA ….!!!

Giang Điền đang nắng,
chợt mưa rơi!
Mõm đá chênh vênh …
đành ướt rồi.
Áo ai, nửa vạt
choàng qua tóc….
Giang Điền – ngọt đẫm
Ấm bờ môi!
Bất chợt ngước nhìn.
Ối, ánh mắt …
Đốt hồn thiên hạ -
Phút … thôi miên!
Bao năm âm ỉ.
Giờ … bùng cháy
Ta biết – từ nay
Nợ …
Giang Điền!!!
PHAN NGỌC HẢI
--------
Đọc lại :NGỌN LỬA" của Ngọc Hải nhiều lần vẫn cảm thấy ngọn lửa tình thật ấm áp và đầy sức sống .Xin chia sẻ niềm vui Giang Điền cùng em :

NỢ
Con đò mắc nợ tình sông
Con tim mắc nợ tình dòng máu tươi
Lá trầu mắc nợ tình vôi
Quả thơm mắc nợ tình người bón chăm
Biển xanh mắc nợ Đá ngầm
Đêm ngày thủ thỉ duyên thầm Biển khơi
Áo ai nợ giọt ngâu rơi
Giữ hương bồ kết tóc người mãi thơm

TRÚC TÂM (Văn Thư Trần) 

Share This:

Jillur Rahman

I'm Jillur Rahman. A full time web designer. I enjoy to make modern template. I love create blogger template and write about web design, blogger. Now I'm working with Themeforest. You can buy our templates from Themeforest.

No Comment to " Với Thơ_TRÚC TÂM "

  • To add an Emoticons Show Icons
  • To add code Use [pre]code here[/pre]
  • To add an Image Use [img]IMAGE-URL-HERE[/img]
  • To add Youtube video just paste a video link like http://www.youtube.com/watch?v=0x_gnfpL3RM