Thơ mới nhất:

Menu

Browsing "Older Posts"

Bến THƠ
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2019 / No Comments

GỢI GIẤC MƠ XƯA

/ No Comments

DẰM NHỌN

/ No Comments

NẾU....

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017 / 2 Comments

NẾU …!

Nếu biết rằng –
tôi nghèo lắm
Bạn bè thân –
chân đất, gốc quê
Những đứa em
nhỡ cơ, hiu hẩm
Anh còn vui,
nhắc chuyện ... hẹn thề?

Nếu biết – tôi ...
không xe, hàng hiệu
Nghiệp nhà nông –
chân lấm tay bùn
Không phồn thực,
lời hoa mĩ ... thiếu
Chẳng phấn son,
anh có ... chờ không?

Chỉ hỏi thôi!
Xin đừng đáp nhé.
Ánh mắt anh,
nói hộ … lòng anh!
"Nhà, đất … kinh dinh” –
tôi bảo khẽ!
"Thuế!
Mồ hôi và máu … dân lành!”

PHAN NGỌC HẢI
20:30 – 01/03/2013

CÁNH THƯ XA

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017 / 1 Comment
CÁNH THƯ XA


Anh trọ xứ người đã bao năm,
Mỗi lần gió Chướng – sắp sang Xuân
Tôi nhận trang thư nơi miền lạ,
Là biết – người xa ... nhớ cố hương!

Nhớ thuở tuổi hồng, như đôi sáo
Tháng chạp, mồng mười – tuốt lá mai,
Bảo nhau – mai nở ngay mồng một
Năm ấy "nhà ta” sẽ phát tài!

Chiều hai lăm Tết, chày khoan nhặt,
Đây đó người vui quết bánh phồng
Tảo mộ xong xuôi, dọn nhà cửa
Sơn, quét, trang hoàng... chờ cuối năm.

Rọc lá, chẻ dây, lo gói bánh
Nhổ cây vạn thọ, chưng bàn thờ
Nôn nao, hồi hộp ... đưa năm cũ
Đợi đêm trừ tịch – đón Chúa Xuân!

Sáng mồng một xênh xang áo mới
Anh dắt tôi rong … khắp ngõ đường.
Cuộc đời đẹp tựa bài Thơ. Nếu...
Sông, Núi đừng ngăn – đứa mỗi phương!

Đỗ tú tài, anh vào nhập cuộc
Tôi theo sách vở, học trường xa
Ngày đêm phố thị, lòng luôn nhớ...
Áo xanh. Đời lính - chốn quan hà!

Phút vui đoàn tụ. Chưa khô lệ,
Chia li, rồi tiếp nối chia li...
Đêm giao thừa.
Tàu xuôi vạn lí,
Tôi khóc òa.
Từ đó ... anh đi! 
Bếp lửa chiều Xuân, từ đó tắt!
Trong tôi bỗng sợ: Phút- Giao- Thừa!
Mệt mõi hiên đời - hồn khao khát
Thời gian ơi!
Xin chuộc …
TUỔI THƠ !!!

PHAN NGỌC HẢI




XUÂN – TÔI VÀ CÁI BÓNG!

/ No Comments
XUÂN – TÔI VÀ CÁI BÓNG !


Hình như, Mùa Xuân đã đến rồi!
Chút gì phơi phới giữa hồn tôi?
Có con chim Khách vừa chao đến,
Xông đất đầu năm – rót tiếng vui!

Tôi trải lòng tôi giữa đêm Xuân,
Bóng tôi lặng lẽ, cũng ngập ngừng!
Thương tôi, bóng chẳng bao giờ giận
Dù cả đời tôi – nhớ người dưng!

Đêm nay, thương nhớ người dưng thật
Không khí nồng ran - pháo giao thừa, (*)
Tôi và cái bóng cùng thao thức
Gửi đến người dưng những câu Thơ!

Người dưng nhé, đừng bao giờ biết
Có người thương nhớ - đó là tôi!
Yêu người. Tôi cất trong sâu thẳm
Tôi và cái bóng – cũng đủ đôi!!!

PHAN NGỌC HẢI
(*) Pháo Hoa




HOA... TÀN!

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016 / No Comments
HOA... TÀN!


Thân em - một xác Hoa tàn!
Bướm chê, Ong chán
Khóc hoàng kim...
Xưa!
Thanh xuân kẻ đón người đưa
Vợ khắp thiên hạ
Dư thừa cuồng say!

Cuối mùa nhan sắc - Đọa đày.
Chiếu chăn lạnh lẽo
Đêm gầy guộc... Đêm!
Tóc xưa liễu rũ, môi mềm!
Trăng nay giá lạnh
Cháy thèm... bờ vai!

Mai về với đất... Còn ai!
Một thời hoan lạc - xót cay... phận hèn?
Dăm cành Hoa trắng ủ ê
Ấm người dưới mộ
Hoa kề... kiếp Hoa!!!!

PHAN NGỌC HẢI
11:30 - 28/12/2016



NHỮNG KHOẢNH KHẮC... THƠ!

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2016 / 6 Comments

NHỮNG KHOẢNH KHẮC... THƠ!


Gần đây thấy Phan Ngọc Hải ít lên fb. Nghe nói cổ đang tập trung thời gian cho công việc viết lách gì đó. NTD xin đăng lại những vần thơ đẹp để thêm ấm áp tình cảm bạn bè.

THƠ GỬI EM
(Tặng Phan Ngọc Hải)

Anh chưa được về thăm quê em
Chỉ cảm nhận qua thơ em viết
Một miền quê mặn mòi thân thiết
Ngỡ như anh đi vắng lâu ngày

Mong một lần về Gò Công Tây
Ghé chợ Giồng, điểm tâm bánh giá
Nếm vị mắm chắt từ biển cả
Thăm ruộng vườn mát ngọt trái cây

Chào thuyền ghe mưa nắng ra khơi
Những con người sớm hôm lam lũ
Biển Gò Công sóng lành hay dữ
Mà thơ em dào dạt nghĩa tình.

Xin thả hồn dọc những dòng kênh
Với hàng dừa nghiêng nghiêng trong nắng
Dâng trái ngọt cho đời năm tháng
Như tình anh thương nhớ đong đầy!!!

NGIÊM TRƯỜNG DŨNG
8/2/2015

GỬI NGƯỜI THƠ
(Riêng tặng anh Nghiêm Trường Dũng)

Em Sông Tiền, chưa đến Hạ Long
Nghe yêu lạ -- một vùng biển ấm
Có người lính thời chưa xa lắm
Trái tim mình... đập chốn ... biên cương!

Bao năm qua -- từ giã chiến trường
Câu thơ đẹp -- trải lòng ...bè bạn
Sáng nay,
chân dung người phương Bắc
Cháy bừng lên rực nắng sông Tiền!

Mong một lần,
được đón người quen
Đất phương Nam gắn liền... máu thịt
Và Gò Công -- không là "đất khách"
Bánh Giá chợ Giồng(*)
thơm thảo... mời anh!!!

PHAN NGỌC HẢI

Mạn phép Phan Ngọc Hải: chia sẻ với bạn bè những vần thơ lãng mạn.

VẦN THƠ NỐI TIẾP VẦN THƠ

Nếu em chết anh có về thăm
Dám nén vợ viếng vòng hoa trắng
Hay con chữ ngàn đời có cánh
Cúc chưa tàn, thơ đã ngát sen...
PHAN NGỌC HẢI

Anh sợ lắm điều em giả thuyết
Nhưng đã thương nhau khó mấy cũng về
Màu áo trắng với màu hoa tinh khiết
Và câu thơ tình mãi mãi say mê.
NGIÊM TRƯỜNG DŨNG

Em từng xây giấc mơ hồng truyền thuyết
Gối vầng trăng mòn mỏi đợi anh về
Cài trên ngực nụ hồng thơm thanh khiết
Muộn mất rồi! Ta lạc giữa cơn mê!!!
PHAN NGỌC HẢI
Nếu một ngày anh rời phây búc
Em buồn không, thương, nhớ anh không?
Hay chỉ như một người xa lạ
Chuyến phà chiều vội vã sang sông

Nhưng nếu em rời xa phây búc
Điều giản đơn, em chẳng thể ngờ
Chuyến xe khách đưa người lữ khách
Đến tìm em gởi lại trang thơ

Anh đùa vậy chứ đời đẹp lắm
Thuyền vẫn say, biển vẫn nồng nàn
Vẫn thắm đượm tình thơ bất tử
Không nhạt nhòa năm tháng, thời gian !!!
NGIÊM TRƯỜNG DŨNG

Hơn một lần, vi vu Facebook
Vấp câu thơ, đắng chát cõi lòng!
Giấu nỗi buồn, gió ra biển - khóc
Khẳm niềm đau, trăng lặn đáy sông!

Em từ đó – rụt rè … Facebook
Điều giản đơn – nửa thực, nửa ngờ!
Đêm gãy vụn, nhặt bòn con chữ
Vắt tim gầy. Dựng lại … mùa thơ!!!
PHAN NGỌC HẢI
0:55 - 29/01/2015
ANH CÓ VỀ MIỀN TÂY?!
Phan Ngọc Hải * đăng lúc 09:38:25 PM, Jul 28, 2014 
--- ooo ---
(NH mến tặng anh Nghiêm Trường Dũng)
Anh có về thăm quê mền Tây?
Nỗi khát khao nhiều năm mơ ước
Hương phù sa quyện mùi tràm, đước…
Thơm thịt da – một thuở … cha ông!

Anh có về đứng trước dòng sông
Cho em gửi lời thưa, tạ lỗi…
Hơn nửa đời ruổi rong, nông nổi
Mảnh tình quê – hao khuyết … trong hồn!

Anh có về dưới bóng hoàng hôn
Cất dùm em vài hoa nắng … rụng!
Đêm cựa mình, câu hò châu thổ
Níu hồn em. Nơi đó – miền Tây!!! 


PHAN NGỌC HẢI
Gò Công Tây! 21:10 – 04/06/2014

SỐ MÁY NGƯỜI DƯNG
Tay ngập ngừng bấm số "phôn" em
Nghe giọng nói êm, nồng nàn nhịp thở
Số máy đã lưu... dù lòng vẫn nhớ
Để mỗi khi buồn lại mở ra xem
Hai phương trời vời vợi cánh chim
Mười con số sao yêu thương đến thế!!!
NGHIÊM TRƯỜNG DŨNG

GIỌNG NÓI NGƯỜI DƯNG

Mình không có nhau
– mắt liếc, môi cười …
Nỗi nhớ thật gần.
Tình Thơ … nói hộ!

Trái tim Biển
một lần … run
– tưởng vỡ!
“Phôn” tắt rồi!
Hơi thở … ấm
- còn vương!!!
PHAN NGỌC HẢI
Em ở ngoài kia bừng nắng biển
Anh tận non cao lộng gió rừng
Ước gì ta được gần nhau nhỉ
Để người dưng âu yếm người Dưng
NGHIÊM TRƯỜNG DŨNG


Đọc thơ anh tim chừng bối rối
Nửa muốn like nửa lại ngập ngừng
Tình trĩu trái bài thơ chưa viết nổi
Nhớ đắng lòng biển tím hỡi người dưng.
PHAN NGỌC HẢI